Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới









LỤC BÁT TRÀ




CHƯƠNG I



TRÀ VIỆT – NÔI PHÁT SINH


NHẬP


Trà Đạo – Trà Mỹ - Trà Nhân

Trà Hoà – Hồn Việt ươm mầm bằng giao

Duyên thơm – hương toả - lời trao

Phảng phất Mùi Triết – ngọt ngào Vị Thơ


Sống là dành dụm ước mơ

Chơi cho lịch lãm phút thơ đắp bù

Nghề chơi cũng lắm công phu”

Chơi sao tao nhã khéo ru nôi đời


Bao lo toan bấy cuộc chơi

Thể hiện đẳng cấp cho đời bớt hoang

Thời gian quý hơn bạc vàng

Niềm vui tỉnh táo – đời toàn hoa hương


Chơi làm đẹp đời nhau hơn

Bằng giao phong cách hồn thơm không ngờ

Thú đời lẫn lộn sạch dơ

Chén Trà tinh khiết thoả mơ thú nhàn


Truyền thuyết trà lắm ngổn ngang

Biết bao chứng lý phang ngang mập mờ

Nay khảo cổ học bất ngờ

Loại suy nếp nghĩ, cổ thư một thời


Thế giới Trà – có ba nôi :

Trà Việt – sớm nhất “ chè trời” Hà Giang

Dày công vun xới bạt ngàn

Trà Hoa – thịnh dưỡng xuất sang xứ người


Thăng hoa tột đỉnh lên ngôi

Trà Đạo : xứ Nhật trau dồi Thiền – Zen

Dù bao nếp nghĩ lạ quen

Rạch ròi minh chứng dễ thêm luận bàn.



        I. NÔI PHÁT SINH


1. HUYỀN THOẠI TRÀ


Thần Nông tuần thú phương Nam

Vùng trời cuối đất Vân Nam bây giờ

Từ một cơn khát vu vơ

Nước sa lá rụng, tình cờ sôi thơm

Uống nghe sảng khoái tâm hồn

Vua bèn tìm hiểu, truy nguồn tầm căn

Loại cây dưới Nam Vân Nam

Rừng vây giăng tuyết – Hà Giang sương dày


Hỏi thăm Thái trắng nguồn cây

Mới nghe truyền thuyết “chè trời” – sơ qua :

Về cô tiên nữ tên Trà…”

Vua Thần Nông mới gọi Trà theo đây

Người Việt định cõi chốn này

Truyền lưu dân tộc viên hoài tích xưa.


2. CHUYỆN CÔ TIÊN NỮ TÊN TRÀ


Về một huyền thoại như thơ

Chuyện cô tiên nữ tuổi chưa vào đời

Tên Trà – ngặt nỗi dở hơi

Ích kỷ - độc ác – ham chơi – vô tình

Nhan sắc vừa độ tuyệt xinh

Bao nhiêu giao tiếp – hợm mình ngạo cao

Tuổi ngông nông nổi tự hào

Xúc phạm kẻ khác qua bao luận bàn

Ngọc Hoàng giận đứa bất kham

Bao lần nhắc nhở chẳng màng đoái trông

Không đem nhan sắc vào trong

Ham phơi cái đẹp trong lòng ra gương

Rộng lòng – cũng cạn tình thương

Nên chăng duyên khởi đoạn trường tự Ta


Quả ắt phải đến – chẳng xa

Nàng dâng thức nóng mất đà trượt chân

Ngọc Hoàng phỏng nặng bực thêm

Còn hôi hám bẩn vấy lên áo quần


Giận tiên nữ đày xuống trần

Qua bao nghiệp chướng giam cầm khảo tra

Từ nay bắt hoá cây Trà

Đoái công chuộc tội kết hoà muôn nơi


Vừa lú đầu – ngắt tận tai

Ngày phơi sương nắng đêm sai lửa vờn

Dễ thường án phạt giản đơn

Thức hoà nhân thế du hồn ly tao


Sấy khô ủ ấp hương vào

Còng queo thể tạng gầy hao dáng quỳnh

Còn đâu những nét đẹp xinh

Vàng son một thuở chỉ mình riêng hay

Nỗi niềm biết tỏ cùng ai

Lỡ gây nghiệp chướng kiếp này trả thôi!


Bỏ vào bình chế nước sôi

Bắt cầu nối nhịp mời người hàn huyên

Hương tỉnh táo quyện đôi bên

Tẩy trần – bớt dục – tỉnh thêm mộng lòng

Hài thơ nhón nhẹ gót bồng

Giúp người khăng khít riêng lòng quặn đau

Kiếp trước làm trả kiếp sau

Buồn vui sinh tử đeo nhau một đời


Sống làm dược phẩm tuyệt vời

Chết xin tẩm liệm tận nơi huyệt tình


Xác bã Trà hiện nguyên hình

Mặt vàng xám mét thân phình nước trương

Khử mùi chuyển uế hoá hương

Giúp người tái tạo môi trường ngày xanh

Bã rã mục trong hủ sành

Vá bơm vết bỏng – khâu lành vết thương


Dìu nhau bất tận vô thường

Dẫu mai cát bụi vẫn nương khí hoà

Xứ Việt định danh: Trà Hoà

Phong cách thầm lặng món quà bằng giao


Trà Thiền Thiên sứ ban trao

Toả thơm mùi triết ngọt ngào vị thơ.



3. CỔ TÍCH TRƯƠNG CHI MỴ NƯƠNG



Bao giờ mãi đến bây giờ

Cổ tích lần kể còn ngơ ngẩn lòng


Mỵ Nương con gái Phú Ông

Dòng dõi Lạc Việt – Vua Hùng nước Nam

Hồng nhan nức tiếng xa gần

Tâm hồn lãng mạn nụ xuân yêu đời

Lầu Tây buồn thả tình lơi

Sông khuya gió níu mây cười cợt hoa

Phượng Hoàng nô sóng trăng ngà

Phỏng phiêu tơ nhặt diết da nỗi niềm


Trương Chi cảm thức tình riêng

Thuyền neo hờ bến sáo êm tỏ lòng

Hồn hoang ngọc nhã sương phong

Cồn lau si mộng say chung giọt lời


Ái tình mơ kết se ngôi

Tháp ngà hồng chín đứng ngồi không yên

Phòng loan thấp thỏm thuyền quyên

Đợi câu thệ ước lời nguyền sơn keo…


Ngờ đâu hèn phận đò chèo

Tim son giáp mặt mầm gieo héo dần

Dung mạo chàng – khiến phân vân !

Tình mơ khép vội sáo đàn tương tư

Ba sinh có thấu huyễn hư

Xác thân chết lịm hồn vơ vật hồn


Khối sầu hoá ngọc hoang cồn

Thợ ngọc tạo tác – chén còn ưu vương

Phú Ông xin – tặng Mỵ Nương

Rót Trà vào chén – Trương thường hiện lên

Bóng thuyền trôi sóng dập duềnh

Cõi không tiếng vọng thoảng bên tai nàng

Câu hò não nuột oán than

Nàng rơi nước mắt vỡ tan chén Trà


Hơn bốn ngàn năm trôi qua

Chén Trà tình sử xót xa đến giờ.


4. NÔI PHÁT SINH

ĐỊNH KIẾN VÀ NGHI VẤN


Trà Việt có tự bao giờ

Chè xưa hoá thạch không ngờ hằng lưu

Khoa học khảo cổ tra sưu

Hùng Vương đất Tổ - Giao Châu chè tồn

Tuổi chè – vững luận suy nguồn

Tự ký đồng, đá – Phùng Nguyên, Hoà Bình

Đã từ lâu dân tộc mình

Vẫn tin nguồn gốc Trà sinh bên Tàu

Nhờ khoa khảo cổ chuyên sâu

Nghiên cứu địa sử đất Tàu là không

Có chăng giống Việt đem trồng

Khá khen kỹ thuật “tô hồng – vẽ thơm”


Bao huyền thoại được phết son

Trảm Mã, Trinh Nữ đến Long Tinh Trà

Thiết Quan Âm – La Hán và

Nhạn Đăng – Thiên Trụ …nghe qua giật mình


Nếu đúng nguồn gốc phát sinh

Trung Hoa phải có vết hình trà hoang

Tức trà cổ thụ bạt ngàn

Người đo không xuể nối quàng ôm cây?

Châu thổ Hoàng Hà rừng đây

Hoang vu Trà cổ mọc dày trong mưa


Nếu: Không. Tìm sẽ thêm thừa

Mãi là truyền thuyết: người xưa “diễn từ”.


5. HUYỀN THOẠI TRUNG HOA


Bồ Đề Đạt Ma đại sư

Tịnh tâm – ngà ngật – thoáng hư phút Thiền

Ngài bứt mí mắt độ duyên

Vứt xuống đất sạch hiện nguyên cây Trà

Nơi Phúc Kiến – chuyện ngợi ca

Tiều phu tha thiết xót xa nỗi tình

Lòng chết đứng vẫn lặng thinh

Lang thang vách núi vô tình gặp may

Cây khác lạ - lá ngây ngây

Nấu sôi đen đặc mới hay quý Trà

Nhớ ơn Tiên Phật ban quà

Thiết Quan Âm” gọi vị tha như ngài


Thêu dệt người Hoa lắm tài

Để Tây phương tưởng khắc mài luận trên


Người Nhật nhân phụ hoạ thêm

Vào đời Chiến Quốc bí truyền nghề y

Đột tử chẳng kịp để gì

Truyền thừa chưa trọn tồn nghi thất truyền


Nào ngờ mộ chí lộ duyên

Y thuật nối lại bản nguyên cây Trà

Người đời sau mới mặn mà

Đơn cử toa thuốc bằng Trà cứu nhân


Biết bao truyền thuyết xây dần

Mơ hồ khó vững rất cần chứng truy

Có nghe lịch sử nhà Tuỳ

Phương Nam nhân giống phát huy nghề Trà


Thời Tam Quốc khởi dần dà

Ngô Vương ban thưởng tiệc trà cung ngai


Dù huyền thoại có đúng sai

Thời gian gom nhặt hoà hài khá thông

Ba ngàn năm trước là không

Người Hoa mọi cách đâu hòng chứng minh.


6. TRÀ ĐẠT CHUẨN


Xưa Trà Shan-tuyết Hà Giang

Nay miền Yên Bái Suối Giàng thế thay


Ai từng lên tận xứ này

Lạc vào huyền thoại rừng dày trĩu sương

Quá ngọ mới thấy dấu đường

Cây rêu thân trượt ngọn vươn ngút trời

Huấn luyện khỉ leo tận nơi

Len tách cành nhỏ ngắt rời búp non

Đất trời khéo dựng vuông tròn

Trà sâu miễn nhiễm chẳng cần tro phân


Trà tinh sạch tuyệt đích cần:

Ngón nghề sấy ướp thủ công bí truyền


Định kết quả nghề phải chuyên

Nước vàng phơn phớt uyên nguyên vị từng

Nếm thấy vị mật ong rừng

Là lúc đạt chuẩn yên mừng thành công


Ai lên mạn ngược sông Hồng

Trà Giàng Yên Bái thoả lòng “chè tươi”


Trà ngậm sương gùi về xuôi

Gặp sen Hà Nội lên ngôi Nữ hoàng


7. TỔ NGHỀ TRÀ


Huyền thoại mối tình sắc son

Đôi lòng Thái trắng – H’Mông thệ nguyền

Trái ngang vò rối tơ duyên

Gia đình nàng sợ bị truyền lộ ra

Chẳng thể chia ngón nghề trà

Đành chia tình mộng sinh ra oán thù

Bên chàng cố chấp khư khư

Phân biệt tộc chủng quyết từ khước dâu

Thấy đôi trai gái héo sầu

Bao người thuyết phục mong cầu thuận êm

Trưởng tộc – già làng đôi bên

Rối theo thù hận đao tên vì tình

Ngậm ngùi xé nát con tim

Ba năm sau “gặp”: chợ tình Khâu Vai

Đôi đàng ngỡ tưởng tình phai

Sóng lòng tha thiết chia tay không đành

Rồi sợ hoang phế ngày xanh

Hướng Tây quyết trốn – thôi đành Hà Giang


Đất lành chim đậu Suối Giàng

Giữa lòng Yên Bái khai hoang mở bờ

Thoả duyên thơ lại tình cờ

Rừng trà kế cận mơ xưa giục lòng


Nghề Trà tủi cực long đong

Vợ chồng khởi nghiệp – tay không dựng nghề

Ngày ngày hái lá non về

Ủ thành Shan-tuyết bộn bề tính toan

Ngón nghề kiên định tay ngoan

Bao phen bại nản nào toan phụ trà?

Đến khi dậy tiếng gần xa

Người năng tìm mối thành ra “Tổ nghề”


Làm không kịp phải mướn thuê

Tuyền tinh Trà Nữ hương thề vẹn nguyên

Của tin rằng một chữ duyên

Hương trinh nhiếp dẫn cõi riêng trà tồn


Người Hà Nội biết vinh tôn

Đem trà thanh khiết hoá hồn sen đô.


              ... CÒN TIẾP ...


© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 04.7.2015 theo nguyên bản tác giả do nữ thi sĩ Hồng Vinh chuyển từ NhaTrang .

Trang Trước
Trang Tiếp Theo


Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004