Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới









PHIÊN CA ĐÔNG GIANG



1-


Ngày lên Đông Giang nằm trên đồi cao

Nắng xuống loanh quanh thị trấn P’ Raw

Ơi em Kơ Tu gùi vai đồi nương

Chiếc bóng em nghiêng dòng sông A Vương

Gió lên đỉnh Bool Gôm ôi gió mặn mà đậu mái nhà gươl, lang thang trên dãy Trường Sơn

Ngọn thác cao vút bên trời

Dòng tóc xõa xuống chỗ ngôi

Em Kơ Tu dễ thương ơi


Đường lên Đông Giang miền tây Quảng Nam

Cái gió hiên ngang lượn quanh vờn quanh

Ru ca miên man lời xanh ngàn xanh

A ti kiêng a no” là em yêu anh


2-


Về đây Đông Giang ngày xưa là Hiên

Núi biếc sông xanh đồi linh rừng thiêng

Kơ Tu bên nhau nhịp vui cồng chiêng

Ống nứa cơm lam mời em A Tiêng

Hát vui hòa ca theo tay múa nhịp nhàng bên mái nhà chung, lung linh ánh lửa bập bùng

Ngời sáng ánh mắt em cười

Lời hát vang chín ngọn đồi

Trên Đông Giang hùng thiêng ơi!


Cái bụng Kơ Tu nỏ cung đồng tâm

Giáo mác kiên trung diệt quân ngoại xâm

Say men hân hoan rượu thơm Tà Đin

A ti kiêng a no” là em yêu anh.


Ơ ỚI …ĐÔNG GIANG QUẢNG NAM


Tặng Ngọc Vy – Đài truyền thanh huyện Đông Giang

Người chưa về lại Khánh Hòa

Còn vương cái nắng mặn mà Đông Giang

Dẫu mai về với Nha TRangt

Nhớ ơi thị trấn P’Raw xuân, và


Em Kơ Tu của rừng già

Coong Arell ngực núi – đồi hoa nõn nường

Dùng dằng con nước A Vương

Gợn chiều bãng lãng – nghiêng sườn nắng trôi


Thôi thì xin gửi lại thôi

Đông Giang ới! Vạt cỏ ngồi chiều xa

Chào Tà Làng, vẫy suối Hoa

Kẻ về, người ở lặng xa xót cầm


Nụ cười dẽo hạt cơm lam

Xòe hoa ống nứa đại ngàn cầm tay

Ngoài kia nắng vội cạn ngày

Tà Lu đã trắng mây bay lũng đèo


Người về gói hẹn về theo…



cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Vạn Giả ngày 08.6.2015
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA VÕ KHOA CHÂU TRONG VIỆT VĂN MỚI