Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới











HỒN KHÈN


Quê ta ở tận cổng trời

Bản ta tay với chạm trời

Lời yêu không gửi được nhau

Lời yêu ta gửi lên trời

Chung chiêng rừng núi những lời thiết tha


I


Ngày ấy

Chiều chiều

Mặt trời sắp đi ngủ sau lưng núi

Giao bản làng lại cho mặt trăng

Ráng chiều

hằn

dáng ngựa

Một con ngựa bạch rung bờm

Anh đứng trên đèo

Nắm lấy dây cương...


Em

Hạt bắp trắng tròn

Cha mẹ như nương vừa mùa đốt rẫy

Nương nhiều màu gặp mưa xuân tươi tốt

Hạt bắp trắng tròn trổ cây bắp tốt tươi


Bản làng mình cheo leo lưng trời

Nhìn xuống

Bãi bằng mây trùng điệp

Em tắm nước lần trong khe

Em tắm ánh trăng lưng núi

Da em mịn như hoa đào

Má em hồng như trái đào...


Anh nắm dây cương

Ngựa bạch tung bờm


Anh đi cùng cây khèn trúc

Khèn trúc biết hát lời yêu

lơ lửng

đậu trên mặt trăng


Anh đi cùng cây khèn trúc

Khèn trúc biết nói lời tình

Thầm thĩ

Luồn xuống khe sâu


Anh đi cùng cây khèn trúc

Khèn trúc cùng hơi thở anh

chui qua khe cửa

luồn vào chăn em

vuốt ve da thịt

em!


Hãy về với anh

Em yêu!

Ta cùng đi ngả cây rừng

dựng ngôi nhà

ba gian, bẩy gian


Hãy về với anh

Em yêu!

Ta cùng đi trỉa hạt bắp

về đồ mèn mén*

Cùng bốc một rá

Tay chạm tay


Hãy về với anh

Em yêu!

Bản mình

đá chen đá

Nhà mình

đá chen đá


Ngày xuân

vui bạn

say

có em dìu

Không ngã


Hãy về với anh

Em yêu!

Ngày xuân

con ong đi làm mật

anh đi lấy sáp ong

về nhuộm váy hoa em

Anh đốt nhiều ống nứa

Lấy nhiều tro

Váy em trắng nhất bản


Và em

Hãy về với anh

đêm êm

đêm ấm


Ngày ngọt

ngày ngào

Em bước trước

anh bước sau

Như hình với bóng


Khèn trúc thĩ thầm lời hát

Bao nhiêu cung bậc bấy nhiêu tình

Lời hi vọng bay trên đỉnh núi

Như đóa hoa nở giữa rừng xanh

Lời hi vọng như nương như bản

cho ta nơi ở cho ta nơi ăn

Lời hi vọng như nước như muối

cho ta khỏi khát cho ta khỏi nhạt

Lời hi vọng như cha như mẹ

Lúc sinh thành âu yếm chở che

Lời hi vọng như cây như

Rợp màu xanh mát lối đi về


Lời hi vọng như mặt trời ban ngày

xua tan sương lạnh đêm đông giá

Lời hi vọng như mặt trăng ban đêm

dịu dàng dòng chảy suối thần tiên

Lời hi vọng như chim buổi sáng

líu lo ca rộn rã bản làng

Lời hi vọng như bắp gặp mưa xuân

Như bí gặp mưa bụi

Như rau dớn thuận tiết xanh rờn

Lời hi vọng cầu mong cha mẹ

Cầu mong thần linh

cho em về với anh


Khèn trúc thĩ thầm lời hát

Bao nhiêu cung bậc bấy nhiêu tình

Nỗi giăng mắc trầm buồn tha thiết

Em, em yêu thấu chăng?


Mỗi người chỉ một lần sinh ra

Ba ngày kể như một kiếp sống

Không lấy được em anh ở một mình

như cây cô đơn trên đỉnh núi

Không lấy được em anh ở một nơi

như tảng đá đơn côi xó bản

Không lấy được em ngày đắng

Không lấy được em đêm cay

coi như ông trời đã lấy mình đi rồi

lúc bằng hạt tấm.


Cây khèn trúc thĩ thầm lời hát

Bao nhiêu cung bậc bấy nhiêu tình

Nỗi giăng mắc và niềm hi vọng

cứ chung chiêng khắp núi khắp rừng...


Em

Hạt bắp vừa mẩy

Trái đào vừa xinh

chân đi nương tay thoăn thoắt xe lanh

sợi lại sợi vòng quanh

vòng quanh như con suối mười hai đoạn

quành về mười hai khúc

đường anh đi không sót khúc nào

lại trở về đoạn đầu

rồi lại đi đủ mười hai khúc

khúc nào cũng nghĩ về em...


Tiếng khèn nỉ non trong đêm thâu

như tiếng dế nỉ non trong búi cỏ

cạnh nơi em ở...

chẳng biết em động lòng vì tiếng khèn nức nở

chẳng hiểu em động lòng vì tiếng dế nỉ non

Em hé cửa bên

một đêm trăng bạc...


Em lướt nhẹ nhàng

đến bên tảng đá

đêm đêm anh ngồi lõm

đêm đêm anh ngồi mòn


Hơi thở ta lồng vào nhau

miếng ngon ai để về sau

người ngon ai để cho nhau đợi chờ”*


Em như rau rệu gặp mưa

Anh mưa khắp bãi bờ em ngập lụt

xung quanh ta núi chìm trong màn nước

lúc anh trao ân ái cùng em

mình chìm xuống đáy hồ sâu thẳm

mặt nước dập dềnh bông hoa trắng

hoa cùng người chết đuối giữa dòng xanh...


Tình ta ngọt như quả ngõa mật

Tình ta ngọt như đõ ong mật

Ngõa mật chín trên cây ngõa

Mật ong ngọt trong đõ ong

Tình hai ta ngọt khắp người em

Tình hai ta ngọt khắp người anh

Ước em như sợi lanh

Anh quấn quanh mình

Anh đâu em đấy

Anh muốn em như sợi lanh

Anh quấn quanh mình

Em đâu anh đấy

Anh về thưa cha mẹ

Nhờ mối mai dạm ngõ

Anh đã cất công tìm ông mối giỏi

Anh đã cất công tìm ông mối tài

Hát đối đáp thật dài

Bài hát sắp hết lại không hết


Anh đã xem ngày lành

Anh đã xem tháng tốt

Nhờ ông mối đến nhà

Nhưng cha mẹ em không nhận thuốc

Nhưng cha mẹ em không tiếp lời

Cha mẹ em chê anh

muốn con rể có vàng lá nhiều phân

muốn con rể có bạc nén nhiều lạng

Anh chỉ có mình

Và cây khèn trúc

Cho lại em yêu


Cha mẹ em chê anh

quả ngõa mật trên cây rụng rữa

Cha mẹ em chê anh

đõ ong mật trong rừng rụng tàn

Cha mẹ em chê anh

anh như bị lấy mất hồn


Cha mẹ em chê anh

em như bị thu mất vía

Cha mẹ em chê anh

khèn trúc nằm một xó

Ta ngồi

gối bó

Ta ngồi ở giữa đất trời

mây trên đầu với tóc bời cùng ta

khác chăng chỉ khác chăng là

mây vô tư đến như là vô tư

còn ta ta mãi thế ư

quanh ta vấn vít rối mù tơ vương...


Anh tính con đường thương

Anh mở con đường nhớ

Em ở nhà làm gái tơ cha mẹ

Anh đi buôn kiếm bạc nén vàng phân

Anh trở về mùa xuân

Hoa mận tiếp hoa đào

Còn mùa hoa mình còn gặp nhau


Em ơi! Nước chảy được nước chảy

Đất không chảy được thì đất đứng

Anh đi được anh đi

Em không đi, em sẽ phải lên núi lên đồi em than


Em gửi nỗi thương vào đất

Đất thương mình sẽ trổ cây xanh đợi anh

Em gửi nỗi nhớ lên trời

Trời thương mình giữ gìn anh cho em


Mùa xuân về anh có bạc nén

Mùa xuân về anh có vàng phân

Mùa xuân về anh giã bánh dày trắng

Mùa xuân về anh đồ xôi cẩm

Mùa xuân về anh mổ bò, mổ dê

Đưa lễ đến nhà em

Ta mời hết bản làng

Cho em về với anh


Em ơi!

Buồn lòng mình ta gỡ không xong

Sầu lòng ta mình gỡ không nổi

Chỉ còn đường anh đi

Em ở nhà gắng đợi,

Làm gái tơ cha mẹ chờ anh...


II


Anh lên đường

Khát vọng nấu nung khát vọng

Khát vọng

chớp mắt

mặt đất

toàn màu xanh

chớp mắt

mặt đất

những ngôi nhà xinh

ai bên ai

ân tình


Nhưng

Giọt nước xanh tự nguồn

theo mưa sa về xuôi

Dòng sông

cuồn cuộn

xoáy

Không còn sự yên ả của viên sỏi trong lòng suối

ai soi bóng ai trong lành

Dòng sông

Cuộc đời

Dữ dội và bạo liệt...

Giọt nước xanh

đã biến mất

trước dòng đời

cuồn cuộn

xoáy


Anh lại

đi

Rừng tiếp rừng

Đường nối đường

Khát vọng nấu nung khát vọng


Nhưng

Khát vọng

chỉ là

cơn khát

lữ hành trên sa mạc

Khát

bình minh

vừa ló

Nhật thực toàn phần


Đất trời

trở lại

cõi

hồng hoang

Lữ khách

mênh mang

gọi đò

không

tiếng vọng


Đêm

thầm

vỗ sóng...


Không đò

lữ khách

mãi

ở lại

bờ

hư vô...


III


Em ở lại

lòng như đun lửa nồi không

nhớ anh không thể ngỏ...

chân lên nương tay xe sợi lanh

sợi lại sợi vòng quanh

vòng quanh như con suối mười hai đoạn

quành về mười hai khúc

đường em đi không sót khúc nào

lại trở về đoạn đầu

rồi lại đi đủ mười hai khúc

khúc nào cũng nghĩ về anh...


Anh giờ bươn bả nơi đâu

đường xa dặm thẳm đèo cao thác ghềnh

còn bao giờ nữa không anh

một lần gặp lại cho lành vết thương

muôn đời nhện cứ tơ vương

một lần gặp để nhớ thương một đời


Nhện giăng tơ trên lá lúa

Nhện giăng tơ trên lá ngải

Tơ tình em giăng mắc ngàn trùng

Biết chăng anh

Nơi dãy núi điệp trùng

Đá và người cùng lạnh

Em - bông hoa nở trong rừng sâu

Rừng nhiều hoẵng, nhiều cầy

Hoa thì đậu nhờ thân cây

Cây cho nở được nở

Cây cho tàn phải tàn

Hoa mong manh giữa chốn đại ngàn...


Người ta nhà ván bảy gian

Cao ngang ngọn đồi

Người ta vàng lá nhiều phân

Bạc nén nhiều lạng

Người ta cậy người mai mối

Em thưa với mẹ cha

Em đợi

Mẹ cha cho em đợi một mùa


Lòng em như nước thượng nguồn

Lao mình theo thác tìm đường về xuôi

Khát mình gặp được biển khơi

Hòa êm dịu với nước trời bao la

Gập ghềnh đá nát thịt da

Nỗi đau khát vọng xát chà con tim

Đăm đăm chỉ một nỗi niềm

Cùng ai chung một mái êm thuận hòa

Nhưng rồi biển cứ khuất xa

Mình em đứng giữa phong ba cõi lòng...


Ngày ngày em đi nương

chân bước tay xe lanh

sợi lại sợi vòng quanh

vòng quanh như con suối mười hai đoạn

quành về mười hai khúc

đường em đi không sót khúc nào

lại trở về đoạn đầu

rồi lại đi đủ mười hai khúc

khúc nào cũng nghĩ về anh


Ước gì như núi Cô Tiên

là thiên nhiên

không ràng buộc

Ta về với nhau

lấy lá rừng làm lều

lấy cây lau làm lán

Ta về với nhau

được ấm

Ta về với nhau

được êm


Nhưng

Ngày lại tiếp đêm

vù qua như chim sẻ

Một mùa đã đầy trước cửa

Một mùa đã đầy trước thềm

Anh yêu vẫn bặt tin

Mẹ cha nhận lễ nhà người

làm cưới

Mặc em

nước mắt nhiều bằng suối


IV


Anh trở về tìm lại dòng xanh

Nơi đón suối tự nguồn thanh khiết

Nhưng bất ngờ

Như thời tiền sử

Nước từ trời

Từ núi

Từ lòng đất

Cùng dâng lên

xối xuống

muôn dòng

Như thể trái đất làm bằng nước

Chứa trên trời, trong núi

để giờ tuôn


Những ngôi nhà cheo leo sườn núi

Tháng ngày yên ả lặng trong mơ

Giờ đây mưa lũ từ trời xối

Thành dòng thành thác quật xác xơ


Anh như cành rều trong cơn lũ

Buông mình bất lực giữa dòng trôi

Với nỗi buồn giã từ khát vọng

Bởi dòng xanh mãi mãi khuất xa rồi


Em đã bước qua cửa nhà người

Cái chân gà nhà người đã cào lên lưng em nhận ma

Này chồng

Này mẹ

Này cha

Bao dây giằng quấn quít

cách nào gỡ em ra


Từ đó

Có một ngôi nhà ướt*

đêm đêm mở cửa xanh


Khèn trúc lại giúp anh

Gửi em lời nhắn nhủ


Đừng buồn em

Đừng khóc

Hoàng hôn đang tắt

Đất trời đang hóa kiếp

Bình minh


Mình hẹn gặp nhau lúc tuổi trắng trong

Em nhớ giữ mình

khi trời trở gió

Anh yêu em chung thủy

Tình yêu là có thật

Em yêu!


Người ta bảo tình yêu như hoa nở sớm tàn chiều

Tình yêu mình

như dòng Nho Quế

Dòng đuổi dòng không dứt

Tình yêu mình bắt anh mãi khóc

khi không còn hi vọng

Em - Bờ xanh cho dòng nối bờ anh


Bờ xanh em không được nối bờ anh

đã tan thành dòng sông nước mắt

đêm ngày bờ khóc

tiếc nỗi mình không được nối bờ anh


Đừng buồn em

Đừng khóc

Hoàng hôn đang tắt

Đất trời đang hóa kiếp

Bình minh


Mình hẹn gặp nhau lúc tuổi trắng trong

Em nhớ giữ mình

khi trời trở gió

Anh yêu em chung thủy

Tình yêu là có thật

Em yêu!


Ban ngày mặt trời chiếu sáng

Mặt trời giúp anh tỏ rạng

đường đi nương anh bước gấp

cây rừng ngả cây to

bắp trỉa nương tiếp nương

bí leo rẫy liền rẫy

đậu lên đồi lại đồi

cái việc ăn cái nghĩ

cái việc đđần nỗi buồn

Ban đêm mặt trời đi ngủ

mặt trăng gợi nhớ đêm nào

mình cùng chìm sâu...

đâu rồi

Bông hoa trắng

mặt nước dập dềnh

trong dòng xanh

ân ái


Lòng buồn

Khèn thổn thức

Niềm xưa...


Đời người được mấy giấc mơ

đã tan theo gió đã mờ theo mây

khát khao hạnh phúc xum vầy

đốt mình cháy hết tàn bay về trời


Anh từng sống kiếp người

Trong cách xa thương nhớ

Mỗi phút mỗi giây

Mỗi ngày mỗi giờ

Trái tim đập bằng mạch hồng của máu


Nỗi cô đơn như gai đâm

Những cám dỗ dịu dàng như nước

Và tình yêu duy nhất

Như mặt trời mặt trăng

có một


Để giữ gìn mặt trời có một

Để giữ gìn mặt trăng có một

Anh phải vượt qua ảo ảnh

dịu dàng như nước xoa dịu gai đâm

Anh vẫn một mình

như cây cô đơn đỉnh núi

như hòn đá đơn côi xó bản

ngày nối ngày

đêm lại tiếp đêm

Anh vẫn một mình

đợi em...


Xin em đừng đau khổ

Không làm rẫy sẽ làm ruộng

Không làm vợ sẽ làm người yêu

Đón em từ sớm đến chiều Khau Vai*


Chợ Khau Vai

Anh qua Tùng Vài

Anh qua Quản Bạ

Ngắm núi Cô Tiên

Giấc mộng ngàn năm

Trở về thiên nhiên...

Anh ngược cổng trời

đến quê hương người Mông ta rồi

Chợ Khau Vai

Mèo Vạc

Một năm chỉ có một ngày tốt

Ngày tốt ta được gặp nhau


Em đi trước

Anh bước sau

Ô che mặt tròn

Ô che dáng thon

Khèn anh cất tiếng nỉ non...


Người xa người

Giá băng vô tận

Thời gian mãi đông


Bỗng xuân

Một ngày nắng ấm

Người bên người

Cây mướt xanh


Dịu dàng và êm ái

Không gian nhẹ như tơ

Nắng choàng vai đôi lứa

mềm như âu yếm sau bao đợi chờ


Nắng xuân người ơi dịu thấm

Như thời khắc ta bên nhau

Nước hồ người ơi sâu thẳm

như tình ta nồng và đau


Thời gian không gian biền biệt

Tình ta như cây bên bờ

chôn chân chịu bao giá rét

đợi xuân thời khắc một giờ


Dẫu một giờ thôi nắng hửng

đủ tan giá rét một đời

Cây côi mướt xanh trở lại

trong vòng tay ấm người ơi


Ta gặp nhau từ sớm

Nắng mới ăn cái nương

Em kể lể đoạn trường

Làm dâu người không xiết

Làm dâu người không ngọt

Làm dâu người không bùi

Em như chùm quả xẻn

Vỏ vàng mà ruột cay

Ngày lại ngày

Nặng nề và chậm chạp

Như cối đá xay bắp

Cối xoay nặng ngày qua càng nặng

Cối xoay chậm ngày qua càng chậm

Ước gì em như con chim sẻ bay vù

Nhưng em chỉ như con cứ cư ở một nương

nỉ non lòng dạ

Sớm đá lạnh, lá cây còn lạnh

Sớm đường tối, lối đi còn tối

Sương sa ướt đầm áo váy

Em đã dậy

đi địu nước nhà người


Em về nhà chồng địu được thùng nước sạch

Mẹ chồng nói là em địu thùng nước đục

Sang xuân, chồng nó đi cày nương bên núi

Em chẳng có bụng mang cơm theo

Sang xuân, chồng nó đi làm nương bên đồi

Em chẳng có lòng mang cơm đi cùng

Thân em như hoa trân châu nở không nổi

Em mắc ở cửa nhà người...


Em ơi

Anh muốn đỡ núi để núi không lở

Đỡ em, nhưng chẳng dám cùng anh bước

Không bước cùng anh, em phải bước cùng người

Cây đùm đũm đỡ quả đùm đũm

Em bước cùng người đỡ chùm con em

chúng bé bằng hạt tấm

chúng bé bằng hạt kê

Em trở về nuôi hạt tấm hạt kê

lớn bằng cây nêu

cao bằng cây sào


Anh ơi

Ước gì như núi Cô Tiên

Là thiên nhiên

không ràng buộc

Em sẽ ở lại nơi này

Vòng tay ôm nốt tháng ngày cùng anh


Em ơi

Em như người ở trong gương

Nhìn thấy đấy, sờ sao chẳng thấy

Bóng chiều đã ăn con rẫy

Về đi mình

Một năm chỉ có một ngày tốt

Ngày tốt ta lại gặp nhau

Thương em thương nhiều nhiều

Năm sau

đợi đến chợ Khau Vai rồi sẽ yêu

...



V


Năm ấy

Nhớ lời ước hẹn

Một năm chỉ có một ngày tốt

Ngày tốt ta được gặp nhau

Yêu em yêu nhiều nhiều

Hẹn nhau từ sớm đến chiều Khau Vai


Anh qua Tùng Vài

Anh ngược Quản Bạ

Ngắm núi Cô Tiên

Lại nghĩ đến em...

Đã nhiều mùa ngõa mật rụng rữa

Đã nhiều mùa ong mật rụng tàn

Em như cây cỏ thiên nhiên

Qua xuân hè phải kề bên thu vàng

Em không còn là hạt bắp mẩy tròn

Em đã là quả mận nhăn nếp vỏ

Núi Cô Tiên vẫn tròn trịa trinh nguyên

Mà em, con đã bằng cây sào

Mà em, con đã bằng cây nêu


Anh cũng như cây đã cội...

Nhưng

Tại sao nắng muộn về mà nắng lại nóng

Tại sao nắng sớm về mà nắng không nóng

Thế thì làm sao phơi được cỏ kia khô

Cỏ không khô

Cỏ vẫn mướt xanh

Cỏ lại lan nhanh

Ven đồi ven suối

Nơi nào dấu chân em tới

Nơi nào dấu chân anh qua

cỏ cũng

cùng thời gian

chân trần

in dấu


Giây in vào phút

Phút in vào giờ

Giờ in vào ngày

Ngày in vào tháng


Tháng in vào năm

Năm tiếp năm

Đường anh đi chợ

Rộn ràng vó ngựa

Nhằm hướng Khau Vai

Anh qua cổng trời

Ngắt chùm lan tím

treo vào cây khèn

để cạnh địu xôi

để cạnh ống rượu

Anh sẽ tặng em hoa tươi

Khèn sẽ tặng em lời tình tự

Ta cùng ăn xôi trắng

Ta cùng uống rượu nồng

Ta quên nỗi đơn côi

của chuỗi ngày chậm chạp

Em sẽ nói lời ngọt

Anh sẽ nói lời ngào

Bên nhau từ sớm đến chiều Khau Vai...


Em sẽ lại thở than

đường em đi nương không rợp bóng

địu em lấy nước chà hai vai

guồng em quay sợi mòn chỗ ngồi

cối em xay bắp chai tay thon

gan em thương anh mòn cả buồng


Khèn anh sẽ nói lời thương

cho đường em đi nương rợp bóng

cho guồng em quay êm chỗ ngồi

cho cối xay bắp xoay nhẹ xoay

cho gan anh thương em bồi gan em thương anh


Anh đi

Anh đi

Lòng anh bay...


Chợ Khau Vai

Anh ngồi gốc cây

đợi


Nắng chớm ăn cái núi

Nắng ăn hết cái nương

mất hút dáng em thương


Nắng ăn hết cái núi

hoa tươi héo đầu bông

khèn xinh nằm xó cây

anh lấy xôi ra ăn

một mình ăn không nổi


Bóng chiều ăn cái núi

hoa tươi héo đầu cuống

khèn xinh nằm xó cây

anh lấy rượu ra uống

một mình uống không vào


Anh ngồi gốc cây đợi

chiều đã ăn mặt người

người đã tan chợ rồi...

Anh ngồi gốc cây đợi

lòng anh đã chao ngửa

lòng anh đã chao nghiêng

Em quên rồi sao

Trước đây ta đã thề với nhau

Giữa chốn thiên đường chợ Khau Vai

Nay em lại để quả pao rơi xuống đất

Xin hỏi gió rừng người yêu của ta đâu


Người yêu anh đã nằm sâu lòng đá

Người yêu anh đã nằm sâu lòng đất

Mà anh không biết

Hỡi trời!!!


Lời người

dao đâm

Anh

ròng ròng

máu chảy


Em!

Anh còn biết trốn đi đâu

dưới gầm trời với nỗi đau thế này?


Đường về

Ngựa rũ bờm

dây cương

thõng


Em yêu ơi

Nỗi đau dày như cây

lấp lối

Anh biết đi ngả nào


Ngả nào cũng chẳng còn nhau

Lòng hoang lối cũng một màu hoang vu

Đã đành kiếp sống phù du

Vẫn mơ có kiếp đền bù cho nhau


Em yêu ơi

Lúc sống ta không chung mái nhà

Lúc sống ta không chung cái nương

Không chung nơi ở

Không chung nơi ăn

Không chung nơi nằm

Đêm đêm

mỗi người một mặt trăng

chỉ chung một mối dạ tằm nhớ nhau


Bây giờ

Buồng gan em đã nát dưới đất

Bây giờ

Buồng gan em đã nát dưới đá

Anh không được rót rượu gọi hồn em lối lại

Anh không được mổ gà tiễn hồn em lối đi

Làm sao em biết đi về cùng anh


Em yêu ơi

Kiếp sau ta hóa chim xanh

Cùng đỗ ngọn tống quá su trên rừng


Khèn anh tha thiết

nỉ non nơi em ngủ

nỉ non nơi em nằm

Hết ngày lại đêm

Anh quên cuộc sống

Anh thành cây trúc

thĩ thầm lời yêu...


Đất trời giăng mắc tơ tình

cho đôi lứa tiếp chúng mình

Em như hoa đào

năm tiếp năm lại nở

Anh khèn trúc chung chiêng

gọi mời đôi lứa chợ tình...


Quê ta ở tận cổng trời

Bản ta tay với chạm trời

Lời yêu không gửi được nhau

Lời yêu ta gửi lên trời

Chung chiêng rừng núi những lời thiết tha...


Bản Mông Hà Giang 1972, 1995

Bản Mông Lao Cai 1992

Trại sáng tác Nha Trang - Đà Lạt

Hè 1998

Sửa lại tại Hà Nội

Xuân 2003



* Tất cả những đoạn, cụm từ in nghiêng trong trường ca này đều trích từ dân ca, ca dao, thành ngữ của dân tộc Mông hoặc chỉ loài vật, cây cối, sinh hoạt của họ.

* Ca dao.

* Thơ Y Phương.

* Chợ Khau Vai là phiên chợ tình của người Mông, ở Mèo Vạc, Hà Giang diễn ra hàng năm vào ngày 27 tháng 3 âm lịch để cho những đôi lứa yêu nhau mà không lấy được nhau lại có dịp hẹn hò, gặp gỡ.



cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 22.5.2015