Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












Buồn Có Ai Đếm Mưa

 

Hôm nay có thể mưa.  Trời mây mờ tứ phía. Ngồi, cắn mấy hạt giẻ nghe tiếng mưa trong lòng…

 

Ngồi, ngó ra con sông, con sông không tràn nước mà không thể qua được, cầu không có ở đây…

 

Ngồi, ngó lên ngọn cây, đỉnh sầu cũng ở đó?  Ở đó là tổ gió, gió ở và gió đi…

 

Ngồi, không biết làm chi, vài câu thơ chép miệng, vậy mà cũng tê điếng, tiếng mưa rơi trong lòng!

 

Tôi vừa nhắc đến sông, là nhớ em nhớ lắm.  Ngày xưa, một ngày nắng em vén áo xuống thuyền…

 

Ngày xưa, con chim quyên bắt đầu thời tập nói, nó nói gì em hỡi?  Nói về cây nhãn lồng?

 

Ngày xưa em theo chồng, má em hồng như nắng.  Dòng sông trôi lẵng lặng, anh buồn đến hôm nay…

 

Ngồi, ngó bốn phía mây, không biết mưa có tới, mà mưa chi em hỡi, buồn có ai đếm mưa?

 

Buồn có ai đếm mưa, giọt thưa và giọt nhẹ, giọt nào cũng ra bể, bể sầu ôi bao la…



Tôi Cúi Xuống Tôi Hôn


Còn đúng một tháng nữa là tới ngày-của-Cha.  Năm nay Cha đi xa nên ngày-Cha có trễ?  Thường thì sau ngày-Mẹ, chừng một tháng là Cha; đã hơn mười ngày qua, Cha chắc già thêm chút?

 

Ngày nào cũng hạnh phúc cho hai đấng sinh thành.  Nghĩ cũng lạ, cái tình tại sao so le nhỉ?  Đáng lẽ ngày-Cha-Mẹ nên diễn ra một lần mới đúng Đạo Công Bằng…Nhưng mà (tại cái nhưng) xưa nay đã như vậy!

 

Nhìn lên lịch, tôi thấy ngày-của-Cha còn xa.  Buồn tay lật giấy ra…làm thơ mừng Cha sớm!  Nhưng…con mắt rươm rướm, làm…thơ làm sao đây?  Lâu lắm trên đời này, tôi không còn Cha Mẹ!  Trong cõi đời dâu bể chỉ giọt lệ còn…nguyên!

 

Bài thơ chắc vô duyên?  Mình làm cho mình đọc!  Nghĩ Cha Mẹ khổ nhọc nuôi mình lớn thành người, mình lại như mây trôi, Mẹ Cha thì nhang khói…Nhớ chớ những ngày đói, nhớ chớ những ngày no.  Nhớ nét mặt âu lo hằn trên mặt Cha Mẹ!  Bây giờ nhớ mà kể không khéo tàn đời con!

 

Tôi cúi xuống tôi hôn bài thơ tôi mới nhất.  Cúi xuống và tôi khóc, nhớ Mẹ Cha quá chừng!  Đây xứ sở người dưng, cảm ơn không ai ngó…



Tùy Bút Năm Chữ


Tôi cứ tự hỏi tôi:

Sao mình không là bướm?

Đóa hoa trước tôi cười

Và tôi ngồi đó ngắm!

 

Sáng nay trời nhiều nắng

Bươm bướm bay về nhiều

Hoa nở chưa bao nhiêu

Bướm còn bay chưa đậu…

 

Không đóa hoa nào xấu

Nên mới gọi là hoa?

Con bướm bay la đà

Nói gì với hoa vậy?

 

Phải chi hoa biết chạy

Như chiếc xe ngoài đường

Và tôi với khu vườn

Cô đơn không ai biết!

 

Phải chi hoa nói thiệt:

Hoa không có chân đi

Hoa đợi gió bay về

Để hương hoa bay tỏa…

 

Không ai nói gì cả:

Tôi, hoa, bướm, lặng thinh

Đến cả đám cỏ xanh

Cũng cúi đầu hứng nắng…

 

Rồi cũng qua buổi sáng

Rồi cũng đến buổi trưa

Không chắc gì sẽ mưa

Bởi chuồn chuồn không có…

 

Tôi cầm câu nhật mộ

Hương quan hỏi ai chừ?

Ngôn nào bất tận thư?

Thư nào tình bất tận?

 

Nhớ quá thời bảng phấn

Nhớ quá đi học trò

Các em đều là hoa

Thời hoa niên thơm ngát…



Đêm Mồng Ba



Mồng Ba trăng mỏng mảnh như cái trâm cài đầu.  Em yêu quý, ở đâu?  Tóc trên đầu có rối?

Đêm mồng Ba tôi hỏi, nghe tiếng gió hành lang.  Một vài chiếc lá vàng vang vang như tiếng đáp…

 

Không nghe bàn chân bước vẫn động trái tim người.  Nghe rất là xa xôi tiếng cười như gió thoảng…

 

Ba bốn ngày em vắng, trăng buồn nay mới lên.  Mồng Ba, anh với đêm, nhớ em trăng chắc lạnh?

 

Em đang chơi vườn hạnh hay em đang vườn đào?  Có nhìn trăng trên cao theo sau em từng bước?

 

Tóc em có nhớ lược chải mướt tóc mồng Ba?  Những hồi nào xưa, xa, anh bên em cản gió…

 

Những hồi xưa, xa, đó, bây giờ đêm mồng Ba, cầu Trường Tiền ai qua mà ai theo không kịp?

 

Nhiều năm như tiền kiếp nên vẫn còn nhớ thương!  Gặp nhau chi tha hương, mới thấy nhau, biền biệt…

 

Chừng mô về Đà Lạt?  Chừng mô về Huế đây?  Cái trâm cầm trên tay, đêm mồng Ba anh đợi…

 

Ba bốn ngày em hỡi, mới gặp nhau mà xa, trăng lên rồi trăng tà, miệng hoa em vẫn nở…

 

Em ơi yêu như rứa, có chết đi cũng đành.  Em qua dòng sông xanh sóng long lanh nước mắt…

 


Nửa Đêm Trăng Gác Núi


Nửa đêm trăng gác núi rồi lặn xuống sau rừng.  Con vạc bay chới với về tổ chắc bên sông….

Trong bóng tối mênh mông chỉ còn nghe tiếng gió.  Vài vì sao mờ tỏ chắc rồi cũng sắp rơi…

Không thấy gì xa xôi, cũng không gì gần gũi.  Gió hình như chỉ đuổi cái hư vô…hư vô!

Tôi thả xuống câu thơ không nghe một tiếng rụng.  Tôi nhớ những tiếng súng ven rừng, xưa, rất xưa…

Bây giờ tôi không chờ những tiếng súng đó nữa.  Má tôi tan buổi chợ không còn về nữa đâu!

Ở đây không có cau.  Tôi nhớ vườn cau Ngoại.  Tôi xa quê chưa lại để thắp Ngoại nén nhang…

Tôi đang nghĩ về trăng, hiện đó rồi mất đó.  Ôi vầng trăng cổ độ vàng lắm chắc, phải không?

Tôi ngó qua bên sông, mênh mông và tối mịt. Tiếng dế mèn rả rít đưa tôi về Cố Hương…

Tôi bay trong mù sương.  Hai mắt tôi nhắm chặt, tôi biết mình đã mất…mất rồi những bình minh!

Ngoại ngủ có giật mình?  Má chờ có thảng thốt?  Và bà con cô bác…xào xạc hay chiêm bao?

Tôi trách sao núi cao, tôi trách sao rừng rậm.  Trăng ơi tôi nhớ lắm, chìm đâu rồi biển thơ…

Nửa đêm tôi bây giờ, ngó trăng tà rồi lặn.  Gió không mang lời nhắn tình tôi sang bên sông…

Sáng mai nắng hồng hồng, mặt ai hồng hay nắng?  Tôi nói gì?  Cay đắng!  Đủ chưa thời tang thương?

Ngoại ơi con nhớ vườn, con đi sau chân Ngoại, dừng và nhìn Ngoại hái, trái cau…như trái tim!

Em à anh nhớ em từ trăng lên trăng lặn.  Con vạc bay lấp lánh đôi cánh vỗ mù sương…



Mưa Nắng Và Thời Gian

 

Thứ Năm mưa.  Thứ Sáu cũng mưa.  Thứ Bảy, đài chưa nói tới.  Chắc bạn bè đứa nào cũng đợi Thứ Bảy này khô ráo gặp cà phê…rồi con cà con kê, rồi con dê con ngỗng!  Cuối rồi một đời sống, thấy như mình sống thừa.  Cảm ơn những giọt mưa thay cho nghìn giọt lệ.  Ôi!  Mưa buồn như thế chảy hoài trong biển thơ!  Ôi ai một người xưa, cố nhân và cố lý!  Nói như là thủ thỉ.  Mưa ơi mưa thì thào…

 

Tôi nhớ hai cây đào Ba trồng cho con gái.  Tôi đi bên lề phải ngó mãi hai cây đào.  Hồi đó là hồi nào em chào Thầy em hỏi, Thầy nghẹn lời không nói.  Mưa nghẹn ngào, đủ chưa?  Những lời nói trong mơ, thầm thì hay thỏ thẻ…em ơi đò không ghé lại bến nó đã qua…em ơi rồi trăng tà hãy coi như nguyệt khuyết…em ơi rồi mình chết, nhang khói buồn mênh mang…

 

Mưa nho nhỏ mà tràn nước tràn lan bờ lộ.  Đà Lạt, nhớ xấu hổ một thời mình làm trai, đi Nam Bắc Đông Tây, về đành thân bó rọ.  Xếp phận người một xó ngồi ngó thời gian trôi.  Nhất nhật một tiếng cười khô khan như củi mục.  Nhất nhật một lần khóc Thiên Thu tiếng thở dài…Ôi mưa bay mưa bay, bạn ngồi chăng quán đợi, bạn chờ không ai tới, nhớ thời Cải Tạo không?  Tôi hỏi nhỏ dòng sông, dòng sông trào nước mắt.  Tôi hỏi con chim vạc, vạc bay về núi rồi.  Núi cao quá núi ơi, che mặt người…che mặt người tôi nhớ! 

 

Tôi biết ai hỏi nữa:  Thứ Bảy này nắng mưa?  Hỡi người tóc bạc phơ cho tôi bờ vai nhé, tôi muốn một lần ghé bờ vai ai thì thầm…Huế của tôi xa xăm.  Đà Lạt cũng xa xăm.  Việt Nam càng thẳm thẳm…Gừng cay và muối mặn, mưa nắng và thời gian!



Sáng Nay Trong Vườn Hoa



Giờ này em ở đâu?  Chiếc máy bay trên đầu của anh, vừa, có phải?

 

Giờ này em bên trái trong lồng ngực của anh?  Trái tim anh đập nhanh, anh nghe em nói “dạ”.

 

Sáng nay vườn hoa lá chắc cũng muốn hỏi em:  “Em là đóa hoa sen đi đâu không để dấu?”

 

Yêu nhau đâu có…xấu bởi em đẹp vô cùng!  Không thấy nhau một lần tưởng tương tư ngàn thuở!

 

Em à yêu là nhớ.  Mà nhớ cũng là thương!  Anh nhớ lắm sông Hương em qua đò đi chợ…

 

Ai hỏi mua chi rứa, em cười với người ta.  Anh thì đứng ở xa…nhìn em qua làn khói…

 

Khói chiều xanh mắt đợi, hồi đó đời thái bình, em là cái bóng hình ẩn hiện từng giấc mộng…

 

Rồi hình tan, cả bóng,  anh lính thú đồn xa, em mặc áo cài hoa, em đi qua bên nớ…

 

Bên em thường đi chợ, bên ni anh đứng chờ…Mới đó mà rất xưa…Chừ, em đi mô vậy?!

 

Đừng hỏi, đừng nhìn thấy lại nhỉ, em, quê người.  Chúng ta cứ lạc loài, Mẹ Âu Cơ cứ khóc…

 

Hình như mưa rơi dọc từng sợi tóc của anh?  Em ơi mắt hết xanh, đợi chờ hình như tím?

 

Những hoàng hôn kỷ niệm, anh thấy em hồi nào…Chiếc nón lá em chao, chao chao chiều bỡ ngỡ…

 

Ôi ngày xưa muôn thuở là muôn năm bây giờ là muôn vạn bài thơ bởi vì em thôi, đó!

 

Sáng nay nhiều hoa nở.  Hoa nở để mừng em.  Em có biết hồi đêm anh mơ mình hóa bướm…

 

Mơ thấy em bước gượm giữa lòng đường cỏ hoa, anh thấy em đi qua, gửi em cái hôn gió…

 

Ngày Không Có Nắng


Đã chín giờ hơn

Mặt trời vẫn chưa mọc

Thấy như trời muốn khóc

Mây cuối chân trời cứ ùn lên.

 

Anh nhớ em

Mở đầu bài thơ như thế

Anh sắp nói gì với em là anh kể lễ

Một ngày mới âm u…

 

Bây giờ đâu đã mùa Thu

Còn mùa Hạ chớ

Chắc những cây phượng nở

Đỏ ngợp trời Quê Hương?

 

Ở đây trên mặt đường

Lác đác lá vàng rụng

Lá cũng có đời sống

Dài không mấy nhỉ em?

 

Buồn mông mênh buồn mông mênh

Một ngày không có nắng

Mười giờ, đường thật vắng

Học trò đã nghỉ Hè.

 

Em đi chơi xa chưa về

Mặt trời cũng chưa mọc

Gió bay những sợi tóc

Tóc mai sợi vắn sợi dài…

 

Trăng lạ nhỉ hiện ở buổi mai

Anh nhớ em gọi tên em là Nguyệt

Anh nhớ em con mắt liếc

Cái đuôi dài chắc tới hoàng hôn?

 

Anh nhớ em nhiều lúc hoảng hồn

Tiếng lá rụng cũng nghe buồn thảng thốt

Màu chín của trái ớt

Anh cũng nhớ móng tay em…

 

Mặt trời vẫn chưa lên

Mười một giờ trưa rồi em ạ

Ôi nỗi buồn như lá

Anh nhớ bàn tay em che cái má đồng tiền…

 

Mỗi Một Người Đã Có Một Bơ Vơ

 

Ngồi một mình hành lang quán trưa, ai đi ngang mà thấy, tưởng ta chờ…Cũng vui nếu được là như vậy, không có ai thì sắp có mưa…

 

Ngồi một mình với ly cà phê.  Mùi thơm của khói thuốc không dè hòa chung với khói cà phê bốc thơm suốt hành lang một vĩa hè…

 

Ngồi một mình ngó lên tán cây.  Ngó xa xa nữa những chùm mây.  Nhớ sao cái thuở ngồi lưng núi không ngó gì con mắt cũng cay…

 

Ở đây không phải rừng hay rú.  Ở đây đường không bụi bám xe.  Ở đây, mười năm ta với phố, ta lang thang đi và ta về…

 

Chỗ ta ở một hành lang hẹp, ta thích ngồi ở chỗ rộng hơn.  Ta gọi ly cà phê thật nóng rồi lặng nhìn khói tản như sương…

 

Rất ít khi gặp bè bạn cũ.  Bạn bè mới quen cũng gặp ít khi.  Ở tuổi nào người ta hết bận thì bắt đầu một cuộc chia ly?

 

Ngồi một mình cho quen một mình.  Mai nghĩa trang ta thừa trời xanh, chắc sẽ tiếc đường xe không bám bụi, chắc sẽ quên ai ngang để cái nhìn?

 

Nếu bây giờ có tấm gương soi mặt, ta nói gì với bạn lính ngày xưa?  (Mà có ai còn đâu để nói, mỗi một người đã có một bơ vơ!).



Trọn Giấc Chiêm Bao


Ta với ngươi hề cùng nâng ly, nào!

Ba năm rồi tìm ngươi, chiêm bao

Có giấc chiêm bao nào kết cuộc?

Ta càng nhớ ngươi, nhớ biết làm sao!

 

Nhiều  đứa nói ngươi chừ bệ rạc

Đi ăn nhờ, ở đậu tứ phương

Ta bảo bạn gọi ngươi về nhậu

Đừng đi đâu thêm nữa, lạc đường!

 

Ta cảm ơn bè bạn thương ta

Ta cũng cảm ơn ngươi về đây chan hòa

Điều thê thảm:  chúng ta thảm bại

Chưa đủ ư mà còn lê la?

 

Mỗi ngày ta xài mười đồng bạc

Chừ ngươi năm, ta năm, chia hai

Ba gói mì, một xâu nước lả

Có còn dư mình đi lai rai…

 

Ta với ngươi hề, cùng nâng ly nào

Rhum Cuba hết cấm vận, ngon sao

Rượu rẻ tiền làm từ mật mía

Uống cũng say, mặt đỏ au au…

 

Ta với ngươi cùng cổ lai hy

Có sá chi một tiếng cười khì

Cuối đời lính không lon không lá

Cũng hết chiến trường để tụi mình đi!

 

Hồi ở tù mỗi người sáu tấc

Nằm thẳng băng cái xác không hồn

Nay không ở tù, bao la mặt đất

Say thì ngả lưng, đầu gối trăng suông!

 

Ta muốn nói với ngươi đôi điều cay đắng

Nghĩ cho cùng nói để làm chi?

Ngươi không nói là lòng ngươi cũng nặng

Hãy ngó cái nhẹ hều là rượu hết trong ly!

 

Ta với ngươi hề cùng nhau bóp nát

Trái tim mình coi đứa nào đau?

Mồi đã hết và rượu thôi đã hết

Cảm ơn ngươi về tròn giấc chiêm bao!

 

Nắng


Sau mấy ngày mưa, nắng túa về

Từng ngày ào ạt đuổi mưa đi

Mưa ra biển lớn làm dông bão

Bão phá tan tành một nước Phi…

 

Đây sướng thì kia đau khổ quá

Cũng là tác phẩm của Trời sao

Đây thì hạnh phúc, kia đau đớn

Một nước Népal đổ cái nhào?

 

Trời bảo Trời thương nhân loại khắp

Mở ra Kinh Thánh thấy đau lòng…

Lắng tai nghe tiếng chuông từng sáng

Hai chữ Bình An một ước mong!

 

Dưới bóng Chùa to, dưới Giáo Đường

Gặp Thầy, Thầy nhủ phải yêu thương

Gặp Cha, Cha phán nên san sớt

Không gặp ai…thì thấy cảnh hoang!

 

Sợ rồi nắng tới lửa rừng reo

Nắng bốc mồ hôi của kẻ nghèo

Kiếm được miếng cơm nhai đắng miệng

Dòng dòng xe cộ bụi bay theo…

 

Có người than thở:  đời vô nghĩa

Cũng có người ôm riết cuộc đời

Chỉ chắp tay khi quỳ trước Phật

Xin mình ra khỏi chỗ mưa rơi…

 

Đời – cõi ta bà – nơi tục lụy

Buồn – Vui, nhân chứng những trang Thơ!

và thêm những tiếng chuông chiều, sớm

Nhật mộ hương quan (*) khiến thẩn thờ!

 

(*) Thơ Thôi Hiệu:

Nhật mộ hương quan hà xứ thị

Yên ba giang thương sử nhân sầu!



Tình Cha Như Núi



Ngày của Mẹ coi như qua rồi.  Chín giờ đêm còn sót nụ cười, Ba hôn Mẹ và con hôn Mẹ.  Mother’s Day ôi một ngày vui!

 

Các con lẫm đẫm đi theo Cha Mẹ.  Cha vượt nhanh lên mở cửa xe.  Hai vợ chồng hai đứa con hể hả, thế là vui mình trên đường về…

 

Bữa cơm nhà hàng các con đãi Mẹ.  Bữa cơm nhà hàng, Cha ăn ké, ăn ngon; ngon không chỉ miếng tôm, miếng thịt…mà ngon vì các con dễ thương!

 

Ngày của Mẹ, còn vài giờ tối.  Họ trở về nhà đường đêm sáng trưng.  Tất cả đèn đường đều là nhân chứng cho bốn mặt người như bốn vầng trăng…

 

Hạnh phúc nhỏ trong vòng tay ấm.  Mẹ ôm con nói tiếng Cảm Ơn.  Cha ôm Mẹ nói như thủ thỉ:  Tháng nữa tới ngày anh, mình có biết không?

 

Môi Mẹ chúm như vừa cắn hụt một miếng trăng rớt xuống ngực Cha.  Cha không nói gì thêm mà đưa tay bụm miệng Mẹ cười như một nụ hoa…

 

Còn tháng nữa, ngày Cha rồi nhỉ?  Cha bao giờ cũng kẻ-đi-sau! Các con thấy tình Cha như núi, núi che mặt trời trong thuở Mẹ làm dâu…

 

Happy Mother’s Day



Mother’s Day một ngày tuyệt vời.  Mặt Mẹ xinh như là mặt trời, mặt con xinh như chòm sao lấp lánh.  Ngày hay đêm, ngày của em thôi!

 

Mother’s Day ngày chung Thế Giới, một mình em sáng như tấm gương, em tô điểm cho em cái miệng, anh đứng nhìn đặt xuống nụ hôn…

 

Mother’s Day là ngày hạnh phúc, em cầm đi tấm thiếp anh làm, chắc em thấy tình anh trong đó? Nhìn kỹ hơn, em thấy mặt trăng…

 

Mother’s Day ngày trên tấm lịch, trong lòng người cũng Mother’s Day!  Ai dám xẻ lòng ra sẽ thấy đôi má Mẹ mình màu đỏ hây hây!

 

Em yêu quý, anh hôn em từng sợi tóc trên đầu thời gió Xuân thơm…Rồi từ đó nắng nồng nàn Hạ, rồi Thu, Đông mình đi dạo với con…

 

Rồi…mãi mãi là Ngày-Của-Mẹ, của Tình Yêu rất đổi ngọt ngào.  Anh ngồi ngắm mắt em đường kẽ, anh hôn em thêm, hôn nữa, chỗ nào?

 

Em yêu quý, hôm nay Ngày Mẹ, em rạng ngời Pho Tượng Bình Minh,  em là Trăng vầng-trăng-không-lặn, em là Tình Yêu Muôn Thuở của anh!



Đàn Rung Khe Khẽ Từng Tiếng Thời Gian


Cũng lạ chớ em những gì quá khứ tự nhiên mà nhớ dễ thương làm sao!  Nhớ Ngoại vườn cau, nhớ em lẫm đẫm.  Nhớ cả ngọn nắng xanh trên ngọn bòng, nhánh ngả ra sông, đò xuôi nước ngược…Ôi ngàn thưở trước thanh bình bình thế thôi!

 

Dòng sông, dòng đời, dòng xuôi, dòng ngược, áo bà ba mướt hay tóc ai bay…tới ngày hôm nay nằm ngoan nỗi nhớ…Nhớ Mẹ về chợ, nhớ Cha đứng chờ, con sông bến đò, thơ thơ mênh mông…

 

Hồi đó, phải không, anh làm thi sĩ, em thì bé tí, gió thổi bùng lên đôi môi nở duyên một chùm hoa bưởi!  Rồi anh leo tới cây bưởi cây bòng…rồi em lấy chồng, bưởi nhiều hoa rụng!  Rồi anh gươm súng, anh đã đi đâu?  Trên tận đỉnh sầu?  Dưới sâu tận thế?  Thôi, mình đừng kể chi thời đau thương…

 

Nhớ lại, có buồn, có vui, có giận…Nhưng mà trái đắng chín cũng ngọt ngào cái vị chiêm bao, cái hồn ngơ ngẩn, cái chiều thơ thẩn Ngoại ơi Ngoại ơi…

 

Nhớ Ngoại, nhớ hoài, nhớ ai cũng tiếc, bây giờ ai biết ai mà nhớ ai…Bỗng lạ, hôm nay, tự nhiên mà nhớ, nhớ vũng nước lợ con thuyền nhổ neo, nhớ mắt đăm chiêu chân trời vô định, những gì toan tính là của ngày mai…Rồi mình tới đây, nghẹn ngào quá khứ.  Em ơi anh nhớ giọt lệ em lăn…Đã bốn mươi năm, lệ khô dòng lệ, đàn rung khe khẽ từng tiếng thời gian.  Mênh mang mênh mang vui buồn dáo dác…


Mother’s Day Ngày Của Mẹ

 

Hôm nay, Ngày Của Mẹ.  Mỹ gọi Mother’s Day.  Tôi ngó lên trời mây:  Mẹ…còn hình bóng đó!

 

Tôi biết những luồng gió…đã thổi trôi Mẹ tôi.  Tôi biết tôi mồ côi, nhiều năm nay tứ xứ…

 

Tôi biết tôi rất nhớ, Mẹ ơi, con làm gì?  Ngày con chào Má đi, Má nói…”Con Đi Hả?”.

 

Một câu nói, ít quá, hai dòng lệ đã nhiều.  Đất nước tôi rất yêu, Mẹ Cha còn đâu nữa?

 

Tôi đi có lời hứa “Rồi Thì Con Sẽ Về”.  Ba năm thật não nề, tin nhà qua:  “Má Mất!”.

 

Tôi buồn thêm, chất ngất.  Tôi buồn thêm chất ngất.  Tôi buồn thêm…bao la!

 

Xứ Thái Lan tôi qua, Philippines tôi ở, Hawaii lớ ngớ…rồi nước Mỹ, lạc loài!

 

Hàng năm cứ tới ngày Mother’s Day…muốn khóc.  Hai dòng lệ hàng dọc, đâu nữa đời dọc ngang?

 

Hàng năm, mùa lá vàng, mây trời trôi bàng bạc…(*).  Má ơi, lòng con nát, biển kia…rồi tro trôi!

 

Càng nhắc càng ngậm ngùi.  Ôi chao Ngày Của Mẹ!  Ngày nào tôi con bé…mà bây giờ già nua!

 

Má ơi, người Lính thua không nói gì thêm nữa.  Có cái gì tan vỡ mà hàn gắn được đâu!

 

Mây đã bay qua cầu.  Nuớc vẫn chảy qua cầu.  Chỉ nổi sâu đứng chựng.  Ngày Của Mẹ…Trời ơi!

 

Cắn cỏ kêu Trời hoài, Trời nghe không Trời hỡi?  Ba năm Mẹ hết đợi, bao năm tôi còn đây?

 

(*) Văn của Thanh Tịnh: Hàng năm cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc,  tôi nhớ ngày đầu tiên Me dắt tôi đến trường…



Ví Dầu Xẻ Được Làm Đôi



Hồi tối mưa.  Mưa ôi buồn quá đỗi.  Đêm Rằm mà không thấy bóng trăng sao!  Nói với trăng như nói với ai nào, ai nghe được đố ruột gan không thắt?

 

Hồi tối mưa, giống như mưa nước mắt của ai trên lầu làm rớt xuống mặt sân.  Người ở rất xa sao nước mắt lại gần?  Không có lẽ của mình trong câu thơ chưa viết?

 

Sao người không cầm dao giết ta đi cho chết?  Mưa giết ta thôi bằng điệp khúc Kinh cầu!  Bỗng nhớ câu thơ của ông Nguyễn Du, ta ôm cái ưu sầu, không nhả…

 

Người đã nói với tôi:  Anh chỉ là người lạ, chỉ là người dưng, tui chẳng có tấm lòng!  Hèn chi người đi Bắc, đi Đông…đi cho tới lúc trăng Rằm kia, sẽ khuyết!

 

Đi cho tới lúc ta chờ trăng, ta mệt, ta gục đầu như nhánh liễu bên sông, ta thiếp trong mơ ai mặc áo hồng vén quần lụa bước xuống thuyền êm ái…

 

Mưa chi mưa mãi…Thơ Lưu Trọng Lư, ta nhớ lại, ta buồn, tưởng tượng rằng ai đó đi luôn, tưởng tượng rằng linh hồn ta thoát xác…

 

Thuở đi lính, tôi, mưa sa gió táp, tôi không nãn lòng vì tôi có Hậu Phương…Nay, tối mưa bay, tôi xa xót canh trường…Em thấy đó!  Mưa còn!  Mưa còn trên mái ngói…

 

Ngói mà đếm được thì em đã nghe tôi nói Tình Tôi Yêu Em Nhiều Đến Bao Nhiêu?  Ngay cả người ta không đếm được buổi chiều nên mới có câu ca dao Chiều Chiều Ra Đứng Đây Đứng Đó…

 

Hồi tối mưa.  Mưa như Trời đòi nợ tôi phải trả cho ai bằng trái tim tôi!  Ví dầu xẻ đuợc làm đôi đêm mưa này để thuyền trôi ngược về…



Cuối Đời Trong Khói Sương

 

Em ơi anh đã nói anh yêu em vô cùng.  Em nghe chứ tiếng lòng của anh chiều hôm đó…Ai biểu em ngang ngõ hoa vàng nở vì em!  Ai bảo em là đêm cho anh nhìn trăng sáng?  Tại em, anh lãng mạn làm thơ cho em hoài…

 

Nhìn một cơn gió bay, tóc thề em trong gió…Anh muôn năm cổ độ nỡ nào em không về?  Anh muôn năm bờ tre, lá kìa ai đếm được?  Ngọn dừa xanh lá mượt, em ơi tình yêu ơi! Mái ngói Đình mưa rơi, biết bao nhiêu giọt lệ, biết bao ngày bóng xế, thời gian và thời gian…

 

Đường Bà Trưng thênh thang, dấu chân voi lịch sử, mà sao anh xa xứ, bốn mươi năm, nhiều hơn?  Hai cây đào dễ thương, nở hoa từng Xuân mới, nào ai ngồi đó đợi một người trong chiêm bao?  Em ơi nụ hoa đào, nụ hôn nào chưa thắm?  Gừng cay và muối mặn, ước chi tình trăm năm…

 

Tất cả, đều xa xăm chỉ có thơ gần gũi.  Chỉ có anh lầm lũi, cuối đời trong khói sương…


 
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 22.5.2015.