Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












Tổ Quốc Trên Từng Ngọn Sóng



Gạo muối đủ rồi

Ra biển với anh không

Ra với trời nước bao la để thấy mình vô cùng nhỏ bé

Thấy gian khổ đảo nổi đảo chìm thêm yêu đất mẹ

Thấy đời vạn chài như bọt nước giữa trùng khơi


Xuyên màn đêm chen với sao trời

Buông tay lưới mắc vào nỗi nhớ

Biển dậy sóng lao xao nhịp thở

Giấc ngủ chòng chành

Chao lắc tâm tư


Căng mắt trông chờ con mực con thu

Móc mảnh trăng chiều thả vào khuya khoắt

Bát cháo hành…

Hương quê ngây ngất

Ngọt lịm đảm đang chung thuỷ đất liền


Biển không chồng nên yêu biển hồn nhiên

Thoả sức trụi trần tay ôm ngực ấp

Chỉ có biển mà không nơi nào khác

Hạnh phúc biết bao ơi hỡi dân chài


Cá đầy khoang

Thuyền chật ních tiếng cười

Thả câu hò vè vào mâm thơ chiếu rượu

Lấy “ nước mắt quê hương ” làm bồ đào mỹ tửu

Hồng Đào chưa nhắm đã say


Bạn về nằm nghĩ gác tay…

Nhớ thuở bơi truồng bắt cua bắt nhái

Con cá trao qua

Trái cà trao lại

Thơm mặn mòi nghĩa xóm tình quê


Đưa thuyền ra khơi là để trở về

Nơi xương máu tổ tiên đã hoà vào biển cả

Nơi giọt mồ hôi kết thành tôm cá

Nơi tàu ngư là cột mốc chủ quyền


Che chắn giang sơn dù mất mát nổi chìm

Thầm thĩ gọi tên hùng thiêng sông núi

Dang ngực thép nguy nan xông tới

Máu dân lành đánh thức mọi trái tim


Lách bão tố phong ba

Xé toạc màn đêm

Thắp biển sáng bằng tình yêu nước

Hiện đại văn minh quê hương cất bước

Như câu em hò da diết hôm nao

Ra biển với anh đi

Để biết tình yêu non sông của dân ta thắm thiết đến nhường nào



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 12.4.2015.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang