Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













NGỌN LỬA


Nằm trong trầm tích đại ngàn
Ủ trong bếp trấu
Bừng lên
Cháy hết mình quên cả tuổi hồng hoang!
Ngọn Lửa
Cha ta từng đốt trên nền móng
Căn nhà đầu tiên thành họ thành làng
Thành nơi ký thác
Người đâu kể sức tàn lực kiệt
Nén nhang tắt rồi khói còn ấm mái tranh
Và có thể người không biết
Đấy là nơi đầu tiên của những bậc thang
Khi thắp ngọn đèn bên cạnh cha
Lúc người xuôi tay nhắm mắt
Ta mới hiểu vì sao người không màng
Ánh sáng nẻo phù vân!
Ngọn Lửa
Mẹ hơ tay mỗi lần về chợ
Xua đi những cô thần quả tú
Tuổi thơ ta rúc đầu giữa hai bầu vú
Mạch nguồn tận cùng từ ruột lửa sinh ra!
Mẹ đi dọc cánh đồng vớt từng váng phù sa
Ném hạt thóc nẩy mầm xuống chiều sương giá
Ngọn lửa cuộn trong con bùi nhùi thức bên ruộng mạ
Để ban mai rực rỡ tiếng con cười!
Mẹ dạy ta nếu có ai gắp lửa bỏ tay người
Hãy gửi lửa qua rào đặt vào nơi tê cóng.
Và mẹ cũng không sao tưởng tượng nổi
Một ngày kia ngọn lửa
lại bất ngờ thành những trái bom rơi!
Ngọn Lửa
Trữ trong tro hồng khát vọng
Hai hòn đá đập vào nhau
Hai quả tim bật thành sức nóng!
Long lanh những đôi mắt dịu hiền
Làn môi rưng rưng sự sống
Nung nấu trên tấm chiếu nằm thai nghén những giấc mơ!
Ngọn Lửa
Cô gái thất tình bỏ thửa ruộng
Cho tử thần vào gặt mất linh hồn
Khi chàng trai quay về quỳ xuống
Trái tim nàng loạn nhịp cả mùa đông!
Ngọn Lửa
Nơi hoá giải đêm hoang và những cơn ác mộng
Biết rằng sẽ lụi tàn
Sẽ nhoà đi trong ánh sáng ban ngày
Mà vẫn cháy
Dẫu không kịp thấy đâu là Ánh Vàng Mười!
Ngọn Lửa
Năng lượng muôn đời
Em ơi! Phải che tay vì rát mặt
Ta được đây rồi viên ngọc Tình Yêu!
Và ngoài kia những con thiêu thân
Vẫn không biết mình lao vào định dập tắt
Lại làm cho Ngọn Lửa cháy hồng thêm!

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 14.3.2015.