Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới










Sắp Tới Lễ Tình Yêu


Sắp tới Lễ Tình Yêu
Tôi hỏi nhỏ nắng chiều:
“Tại sao chiều nắng tím?”
Chiều làm thinh.  Buồn hiu!

  Rồi một ngày sắp hết
Hoàng hôn như khăn voan
Choàng trên vai ai đó
Tím nhạt rồi tím than…
Bắt đầu nghe tiếng dế
Trong bụi cỏ lùm cây
Nhớ thuở mình tuổi trẻ
Lễ Tình Yêu nhớ ai…

  Thuở đó tôi đầu núi
Người ta thì đầu sông
Núi sông cờ quan ải
Gió bay chiều mênh mông…

  Thuở đó hoa đào nở
Thì biết Xuân đã về
Lại nhớ mình có hứa
Về chải em tóc thề…

  Valentine cài cửa
Bó hoa hồng chúc đầu
Những búp hoa héo úa
Thơ nghẹn ngào từng câu…

  Nắng buổi chiều màu tím
Kỷ niệm bốn mươi năm
Ai cài em cái yếm?
Ai nói em là Trăng?

  Trăng có đêm màu tím
Như nắng chiều hồi chiều
Tôi biết mình sắp nói:
“Sắp tới Lễ Tình Yêu!”
 

Rằm Chót


Trăng cuối cùng của năm
Vẫn muợt mà diễm lệ.
Vẫn xinh như hồi trẻ
Vẫn đẹp như không già…

  Trăng là một nụ hoa
Vàng giữa trời thăm thẳm
Tôi yêu trăng nhiều lắm
Cắn được trăng chắc vui?

  …nghĩa là tôi ngậm ngùi:
Trăng chung của thiên hạ
Mình chỉ là chiếc lá
Nhận ánh trăng  mà thôi!

  Và chiếc lá sẽ rơi
Khi mùa Đông sẽ đến
Ai sống cũng có hẹn
Ngày trở về Thiên Thu!

  Trăng thì rất ngây thơ
Đứng trên bờ dâu biển…
Chỉ tỏ bày lưu luyến
Lúc mây bay sang sông…

  Trăng cuối năm sáng trưng
Mà lòng tôi u ám
Ai yêu mà không cảm
Dẫu chút gió chút sương…


  Trăng mỉm cười trên non
Trăng soi đường cho vạc
Trăng soi vào dòng thác
Thấy lòng tôi không Trăng?

  Ôi lòng tôi ngổn ngang
Bởi yêu trăng mà thế
Nhìn trăng đẹp diễm lệ
Trăng không riêng của mình!
 

Một Bài Thơ Văn Xuôi


Có ông lão Thợ Mộc nọ.  Ông làm rất nhiều năm trong một Xưởng Mộc.  Một hôm ông nói với Ông Giám Đốc:  Tôi xin nghỉ việc, tôi muốn về dưỡng già.

  Ông Giám Đốc xuýt xoa:  Vâng!  Nhưng xin Bác nán cho ít lâu, xưởng còn một việc nhờ Bác:  xây dựng một ngôi nhà bằng gỗ quý.  Xưởng thấy chỉ có Bác là làm được.  Bác giúp nha.  Bác làm xong sớm, Bác nghỉ sớm.  Và tiền hưu của Bác tính từ ngày Bác rời Xưởng.

Ông Lão Thợ Mộc nhận lời.  Hôm sau ông bắt tay vào công việc cuối cùng của một người thợ giỏi.

Trước khối lượng nguyên vật liệu để sẵn cho một công trình, trước tấm bản đồ xây dựng một ngôi nhà, ông bắt tay vào việc.

Như đã bao giờ, ông làm việc với chức trách của mình, với lương tâm nghề nghiệp.  Một tháng sau, ngôi nhà hoàn thành.  Đẹp và xứng đáng với tài năng của ông.  Ông sung sướng lên trình Ban Giám Đốc.  Ông Giám Đốc xuống xem, hài lòng lắm, nhưng vẫn hỏi là Bác Thấy Có Cần Bổ Túc Gì Không?  Ông lão nói không cần, tất cả vật liệu xây dựng đã đáp ứng nhu cầu, tất cả để có một ngôi nhà xinh xắn thì đã có rồi…

Ông Giám Đốc nói lời cảm ơn và mời ông Lão Thợ Mộc mai lên Văn Phòng làm thủ tục hưu trí.
Và, ngày mai, Trời ạ:  Ban Giám Đốc, tất cả, ông Giám Đốc thưa với ông Lão Thợ Mộc lòng luyến lưu của toàn Xuởng, trao giấy tờ về việc nghỉ hưu cho một viên chức tận tụy, và…hồ sơ về ngôi nhà vừa hoàn thành:  Đây Là Phần Thưởng Dành Cho Một Người Đáng Được Thưởng! 

Ông Lão Thơ Mộc đáp từ trong run rẫy:  Thưa Ông Giám Đốc, tôi nhận giấy tờ về Hưu, tôi không nhận ngôi nhà này, nó là Một Thành Quả Lớn của tôi, nó cũng là Sản Phẩm rất giá trị của Xưởng mình, nó là của Xưởng không thể là của tôi!  Nó lớn quá đối với tôi, một người thợ bình thường.  Tôi không thiếu thốn gì cả, bấy lâu nay tôi sống nhờ lương, từ nay tôi vẫn hưởng hưu bổng cho đến ngày tôi qua đời. 

Tất cả những người trong Ban Giám Đốc đều cười vui.  Ông Giám Đốc long trọng trao hồ sơ cho Ông Lão Thợ Mộc và nói:  Đây không phải là món quà tưởng lệ, đây là một Công Trình, Xuởng có Công Trình là Biết Dùng Người và Bác có Công Trình là Phần Thưởng dành cho Một Người Thợ Có Lương Tâm Nghề Nghiệp.  

Ông lão Thợ Mộc ràn rụa nước mắt.  Ông đưa hai tay nhận phần thưởng dành cho Ông và…chuyện gì thêm nữa, bạn viết tiếp nhé.  


 Hai Ngày Cuối Tuần


Thứ Bảy hôm qua, nay Chúa Nhật, hai ngày cuối tuần hai ngày mưa.  Đường xe vẫn chạy như thường bữa chỉ có người đi thưa thớt thưa…  

Chuông Giáo Đường, chuông Chùa ngân nga.  Người ta cầm ô vào Nhà Thờ.  Cổng Chùa không thấy ai đi sớm.  Sớm muộn gì thì ngày cũng qua!  

Tôi người ngoại Đạo không ngoài cuộc nên kiếm bạn bè để bắt tay.  Gần Tết, bạn bè không dễ thấy…có nhiều người đã ra sân bay!

  Người bạn hiếm hoi vừa tái ngộ, mỉm cười héo hắt nét thời gian.  Mưa vương trên tóc chưa rơi hết, nó phủi dăm ba hạt xuống bàn…  

Tôi với bạn tôi ngồi ngó trời.  Bốn mươi năm vẫn bóng mây trôi…Hôm qua Thứ Bảy nay ngày Chúa, những giọt mưa kia, lệ của Trời?

  Còn hai tuần nữa Valentine.  Ngày lễ Tình Nhân trước Tết này.  Tôi hỏi bạn tôi:  Mi có nhớ tóc thề ai đó một thời bay?

  Bạn tôi không đáp câu tôi hỏi.  Không hỏi lại tôi một câu gì.  Tiếng muỗng khuấy như chuông rớt rụng…và tan trong đáy cốc cà phê!    

 

Buổi Sáng Sau Mưa Đêm


Cơn mưa hồi khuya nhỏ đủ làm nước triều lên.  Thủy triều là chuyện quen, mưa bất thường…chuyện lạ!

  Mưa làm sạch đường sá bởi ngày Tết sắp về.  Mưa không mưa lê thê, chỉ là nhát chổi quét…  

Còn nửa tháng nữa Tết.  Còn nữa mấy cơn mưa?  Tôi nghĩ nhiều bài thơ hay thêm nhờ mưa gió!  

Mưa Xuân giúp hoa nở, nắng Xuân làm hoa cười – cũng vì em, đấy thôi!  Cười đi, ngày sắp nắng!  

Lời chào em buổi sáng là bài thơ nhỏ này, em hãy mở lòng tay đón lòng anh vào với…  

Cali nhiều tháng đợi, mưa cuối năm không nhiều nhưng ai nói Tình Yêu mưa làm bớt thắm thiết?  

Anh yêu em yêu miết dù cơn mưa đã ngưng.  Cảm ơn em hoa hồng mỗi bình minh đều nở!  

Cơn mưa nào cũng nhớ, thủy triều luôn dễ thương;  chuyện đời mà bình thường còn gì vui hơn nữa?  

Sợ khi trời cuồng gió rồi bão tố, bão dông.  Sợ người ta đổi lòng theo trăng tròn trăng khuyết…  

Anh tin đời đẹp tuyệt bởi vì em tuyệt vời.  Thơ anh, nhật ký thôi!  Gửi đi rồi lại nhớ…  

Phải chi mình còn ở trên quê nhà nhỉ em, mưa hồi tối, mưa đêm chắc là buồn não nuột!  

Ôi đường quen nẻo thuộc, con nai trong rừng chiều, thơ Huy Cận buồn hiu tại sao anh hay nhắc?  

Quê Hương là Tổ Quốc.  Tổ Quốc mình xa xăm!  Việt điểu đậu cành Nam, mình là chim bỏ xứ…    

 

Tiếng Chim Hết Hót Trong Bụi Mận Gai


Chiều Hai Mươi Chín tháng Giêng năm hai ngàn mười lăm
Colleen McCullough vĩnh biệt cõi đời
Tiếng Chim Trong Bụi Mận Gai hết hót
Thay vào đó là tiếng sóng biển Norfolk Island rì rào
Nhà Xuất Bản Harber Collins thông báo:
“Thế giới sẽ trở nên thiếu sắc màu nếu thiếu Col.”
Tiếng sóng biển Thái Bình Dương đủ buồn
Những tiếng chim đều ngừng hót
Tối rồi
Lúc đó là sau buổi chiều!

  Xin kính chào Bà
McCullough!  Colleen McCullough!
Bà đã hóa vì sao rớt vào mắt tôi giọt lệ
Từ nay người ta vẫn cứ kể chuyện con Chim Hót Trong Bụi Mận Gai của Bà Sao Bà không lựa một bụi hoa
Con chim kia đã là một con bướm
Bướm không hót bao giờ
Bà đã làm thơ
Cho đời Thơ Mộng
Vậy mà Bà không còn sống
Chiều Hai Mươi Chín tháng Giêng ơi!

  Chào vĩnh biệt một người
Đẹp còn hơn ánh sáng
Đẹp hơn cả chân trời rạng
Mà…từ nay chao ôi!
Tiếng chim hết nghe rồi!
Con chim chết mất rồi…
Tiếng sóng biển rì rào
Từ nay, mãi mãi về sau!  

Kiếp Sau Xin Chớ Làm Người Làm Cây Khuynh Diệp Trường Bùi Thị Xuân


  Em hỏi tôi:  Tại sao gọi là cây khuynh diệp?
Tôi trả lời:  Cây có cành nghiêng
Em cười duyên
Em không hỏi nữa.

  Cửa lớp học đã mở
Cửa văn phòng chờ Thầy Cô
Văn phòng, tôi bước vô
Lớp học, em đi tới…

  Rôi thì chuông rung gọi
Một ngày mới bắt đầu
Tôi dạy lớp trên lầu
Em học nơi dãy dưới…

  Tôi nhớ câu hồi nãy em hỏi
Trong lớp chắc em không hỏi gì cô giáo em đâu
Tôi ra hiên ngó xuống dãy lầu
Ngó ra hàng cây khuynh diệp…

  Bốn mươi năm liên tiếp
 Tôi không về trường xưa
Mà về chi, ai cho
Mà về chi, em biệt…

  Nhiều người nói là những cây khuynh diệp
Vẫn còn và…lớn khôn
Nhưng hình như chúng mỏi mòn
Không xanh tươi như bốn mươi năm về trước.


  Tôi đang đi từng buớc
Em à, tôi đang đếm thời gian
Những nhánh cây mọc ngang
Nắng mưa chắc võ vàng thương nhớ?    

Thơ Lục Bát

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay?

  Thơ Hàn Mạc Tử
Sinh ly…là sống chia lìa, là khăn lau mắt đầm đìa lệ tuôn, là thôi người mỗi một phương, người đi tới, kẻ về buồn…Sinh Ly!

  Đưa người…không nói lời chi.  Bao nhiêu điều muốn nói thì sẽ dư.  Con sông, thấy đó hai bờ.  Không thêm.  Không bớt.  Bây giờ…Chia Tay!

  Mẹ già như hạt bụi bay.  Chị hiền, một chút bàn tay dịu mềm.  Và em và em và em, rượu cay mấy giọt bên thềm còn hương!

  Sinh ly…một ngả ba đường, ngó đâu đâu cũng mù sương hai trời!  Người đi chắc sẽ tới nơi, người về…thì vẫn chỗ ngồi hôm qua!

  Chỉ thương một nỗi Mẹ Già.  Thương thêm tóc bạc của Cha gió lùa.  Tự bây giờ, tự ngàn xưa:  câu ao lời ước con đò chở trăng…

  Con trăng về nhé bến trăng!  Con sông trăng dẫu là làn khói sương, vẫn nghe cau rụng trong vườn, ai như bóng Ngoại chập chờn bóng trăng…  

Đi Đón Mùa Xuân


Có vẻ như mùa Xuân đang tới
Em nhìn kìa, hoa cỏ đã tươi xanh
Em nhìn kia, em hãy tưởng tượng em và anh
Mình đi dạo trên đường Xuân buổi sáng:

  Anh nói với em chúng ta đều lãng mạn
Dễ thương biết bao em cái hồ nhỏ nước trong
Như đôi mắt của em trăng sáng một vầng
Anh làm sóng lăn tăn những sợi lông măng của em gờn gợn…

  Hai tay em hai tay anh chúng ta bắt cái bóng
Bóng thời gian và ôm vào lòng
Mình đã ôm nhau rồi đó, thấy không
Bóng thời gian và muôn năm tình nghĩa…

  Mùa Xuân đang tới, mùa Xuân có vẻ
Thuở thanh bình êm ả chân son
Em của anh ơi nước chảy đá mòn
Mình hãy nói yêu thương nhau đến ngày nào mùa Xuân sang Hạ…

  Cô gái để trên đầu một vòng hoa lá
Lá màu xanh và hoa tím dịu dàng
Năm bốn mùa trời đất thênh thang
Mình đi hết bốn mùa rồi trở lại…


  Người xưa nói:  Mùa Xuân bất tái…
Xưa lắm rồi.  Thời đó chiến tranh!
Nước sông Hương đang xanh
Chúng mình tắm mùa Xuân, em nhé!  

Uổng Công Chờ Chiếc Áo Bà Ba


Thi thoảng em về thăm Mạ Ba
Lâu ghê, em thấy lại ngôi nhà
Lâu ghê em mới ra vườn quét
Thêm một mùa Xuân nữa, xác hoa…

  Lâu lắm, con đường nay đã khác
Vệ đường hết cỏ mọc lem loang
Vệ đường hoa cũng không còn nở
Đà Lạt mờ mờ một Cố Hương!

  Em có buồn không?  Chắc chẳng buồn
Em không còn cái tuổi chơi sương
Con trăng mười bảy cài trên núi
Chỉ phấn thông ngàn gió thổi ngang…

  Thi thoảng em về, thi thoảng vậy
Vì em đã có cảnh nhà riêng
Vì em đã có con chăm sóc
Em có rất nhiều chuyện phải quên!

  Thi thoảng anh dừng chân đứng ngắm
Đường Hai Bà Trưng mây lê thê
Từ trên đỉnh núi Bà bay xuống
Từ chỗ nhà em mới trở về…


  Con chim đa đa khi bay xa
Nhành tre nhánh trúc gió la đà
Nhìn theo nhìn theo rồi nhắm mắt
Uổng công chờ chiếc áo bà ba…    

Nắng Cuối Năm


Ôi nắng!  Nắng như là nắng mới!
Đã nhiều ngày trời không nắng, mừng ghê!
Nắng đi chơi xa, nắng mới về?
Trong ánh nắng thấy còn mưa lắc rắc…

  Nắng không ăn được mà nắng có thật!
Bầy bồ câu vừa mới nói đó thôi!
Những con chim sẻ cũng vui cười
Chúng ríu rít chuyền trên cây bưởi…

  Nắng cuối năm, tôi vẫn tin là nắng mới!
(Cuối năm ta nhưng lại đầu năm Tây!)
Cũ và mới, dễ thương, trộn lẫn một ngày
Đêm lạnh lẽo hình như vừa lão đão?

  Người con gái nhà bên đem phơi chiếc áo
Áo màu xanh, màu của trùng dương
Tôi thấy mắt nàng có thoáng chút buồn
Tôi biết chớ, nàng là người vượt biển!

  Nắng hay mưa, nằm trong từ Lưu Luyến
Bốn mươi năm…rồi đó, Việt Nam ơi!
Nắng dễ thương nên ai đó mới cười
Nắng đượm buồn nên mắt ai vừa chớp chớp…


  Tôi đứng trong nắng nãy giờ không ngợp,
Sắp hết năm rồi xin còn nắng ngày mai…
Nắng long lanh làm tôi nhớ tóc ai
Vàng một nửa, nửa trăng cài…như bóng nắng!    


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 05.02.2015.