Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













Bà Ơi


Chầm chậm thôi chẳng phải vội đâu bà
Đường phẳng đấy nhưng không hiền với tuổi
Mặc kệ người ta bon chen lặn lội
Tôi với bà đâu còn thể trẻ trai

Suốt một đời tần tảo nặng vai
Cơm cháo rau dưa mình chia nhau cùng sống
Vượt đói nghèo tôi chèo bà chống
Vẫn bên nhau dù đâu dễ dàng gì

Đất nước cần tôi phải ra đi
Đêm tiền tuyến nhớ thương bà da diết
Biết bao lần toan nói lời từ biệt
Rừng núi không yêu nên trả tôi về

Tôi thương bà đơn chiếc giữa quê
Đêm trái gió trở trời ai chăm sóc
Rau muống bò ngang rau lang bò dọc
Bát cơm nghèo nhẹ lắm bà ơi

Hết tuổi xuân sao có tiếng trẻ cười
Âu tại số hay tại trời khe khắt
Chỉ thấy bà thường hay cáu gắt
Lại dỗ dành…lại lủi thủi chăm nhau

Chẳng dám nặng lời để phải lòng đau
Đời mưa nắng nhưng mình đừng mưa nắng
Mái lá phên tre vẫn gừng cay muối mặn
Vẫn thương yêu như thuở ban đầu

Ngày tháng tên bay mòn cối giã trầu
Đêm thức ngủ cùng quãng đời sắp hết
Ao ước bà ơi khi dầu vơi đèn tắt
Thong thả chờ nhau dời gót nghe bà

Dặn lòng ai dỗ đừng xiêu


Không dây
Tình vẫn buộc ràng
Nhận lời nên phải đa mang với lời
Bởi thương con mắt biết cười
Mở lòng cởi dạ cho người cậy trông

Gánh gồng nghiệp dĩ nhà nông
Chân chim chân sáo ruộng đồng thấp cao
Ngược xuôi chẳng hết ba đào
Xuân chưa đến hẹn lẽ nào đã hoa

Giêng hai chung một vại cà
Cay gừng mặn muối nhả ra lắm điều
Dặn lòng ai dỗ đừng xiêu
Mai rồi nhớ mẹ chín chiều ruột đau


. Cập nhật theo nguyên bản của các tác giả ngày 05.02.2015.