Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












BÊN SÔNG GIANH


Sông chia đôi nước miền Trịnh Nguyễn
Cây có chưa nguôi những oán hờn
Nam Bắc hai trăm năm trận mạc (*)
Xương người thành củi để đun cơm

Ta đứng bên sông tay buông thõng
Trời ngang mặt sóng, cửa khơi gần
Bỗng nhiên lệ ứa câu thơ cổ
“Du du bỉ thương hề thùy tạo nhân ?” ( **)

Sông ơi, ngừng sóng, nghe ta nói
Làng xóm đôi bên đã nối liền
“ Máu người không phải là nước lã ”
Chớ động binh đao, để dân yên...
(*) Thời kì phân liệt chiến tranh Nam Bắc 1600 - 1777
(**)Thơ Chinh phụ ngâm của Đặng Trần Côn viết ở thời đó: (dịch) Xanh kia thăm thẳm tầng trên / Vì ai gây dựng cho nên nỗi này?

VIẾT TRONG GIẤC MƠ


Hãy học ở Cây
Sự bình tĩnh...

Giấu mọi nỗi đau trong từng thớ gỗ
Cây đứng trước chúng ta
Bao giờ cũng thanh thoát, dịu dàng...

Có khi Cây giận dữ thét gào
Ấy là lúc muốn báo cho ta biết
Điều đang đến với chúng ta
Thật khủng khiếp...

ĐỨNG TRƯỚC CHÙA ĐỒNG


Nào biết đã bao lâu, ta tự đánh mất mình
Ta lưu lạc ở trong ta, mà ta không hề biết
Thấy trăng tròn lại nói là trăng khuyết
Tên tuổi ngoại lai thay hồn vía cha ông...

Chợt tỉnh mộng trăm năm, khi đứng trước chùa Đồng
Chả phân biệt thần tiên hay quỉ sứ
Chỉ nghe tiếng chuông mà nhận ra Yên Tử
Ta tìm đến đất Phật ở lưng trời,
để ta thành chính bản thân ta...

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 18.01.2015.