Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
tranh của họa sĩ Trần Văn Cấn











Từ Một Bản Tin Thời Tiết


Tin thời tiết nói hôm nay mưa lớn sau một ngày mưa tạnh, hôm qua.  Hồi tối, chờ mưa tôi đi ngủ sớm, quá nửa đêm thức dậy nghĩ mưa sa…

Tôi mở cửa sổ nhìn ra, đêm tối mịt, một vài vì sao lẻ loi, bơ vơ. Trời không gió, không nhánh cây nào nhúc nhích, mái hiên nhà không lộp độp tiếng mưa…

Thế là không có bản tin nào đúng?  Trong cái lặng im tôi nghĩ đó tin lành!  Mong như thế để nhủ thầm Hy Vọng một ngày mai trái đất Một Màu Xanh!

Tôi khép cửa, mở keyboard, tôi gõ.  Tôi nghe mưa…tôi  tự rót xuống trong lòng. Nhớ ai quá, một thời xưa áo đỏ đi giữa rừng mùa Hạ hoa vông…

Ôi hoa vông một thời Phan Thiết rơi đầy trên mặt sông Cà Ty. Ai nón lá che ngang đôi mắt biếc, tôi hành quân về đứng lặng quên đi… 

Những giọt mưa âm thầm kỷ niệm nghe nhạt nhòa sắc tím thời gian…Tôi mấy tuổi mà thấy mình vẫn lính, niềm tương tư muôn thuở là Nàng!

Nhắc tới Nàng, lòng tôi chết sửng, nhớ con sông người ta sang sông,  những giọt mưa giữa lừng trời đứng chựng rớt bên kia chăng trên tấm áo lụa hồng?
 

Bài Thơ Sáng Chúa Nhật


Có thật mà em, chiếc lá bay.  Gió vừa bẻ gãy một cành cây.  Tiếng cành cây gãy nghe khô khốc.  Tiếng trái tim chàng đập gọi ai?

Không có ai đâu đáp lại chàng.  Chỉ chuông Chúa Nhật giữa trời vang.  Giữa trời mấy đám mây vừa tụ, gió đợi mây nhiều để thổi tan?

Không biết thơ sao là cổ điển.  Cũng không thắc mắc thơ tân thời.  Lòng người muôn thuở tròn như nguyệt nên nhớ thương là thương nhớ thôi!

Lòng bảo hồn nhiên mà cứ buồn!  Chắc vì tiếng vỡ của hồi chuông?  Hôm nay Chúa Nhật, em khăn áo, có lẽ em đang đến Giáo Đường?

Em khấn giùm anh lời khấn nhé:  Yêu người như biền đã yêu sông, như sông yêu suối, rừng yêu núi, như  nhớ mềm như một tấm nhung…

Em có mềm không?  Em chắc mềm, mềm như sợi tóc gíó bay lên, mềm như năm ngón bàn tay nhỏ gói trọn hồn anh một trái tim!
 

Happy Thanksgiving Day


Một năm mười hai tháng, nhớ nhất chỉ một ngày.  Ngày đó, Ngày Hôm Nay:  Cảm Ơn Tình Thương Mến!

Rất mong chờ.  Đã đến.  Happy Thanksgiving Day!  Từ tiếng chúc thơ ngây đến bàn tay nồng ấm.

Với nhau, không nhiều lắm, chỉ hai tiếng Chúc Mừng.  Tất cả đều cảm thông, người người đều cảm động!

Ý nghĩa của đời sống là người biết ơn người.  Biết ơn từ nụ cười, biết ơn cả nước mắt!

Một ngày rất thành thật dù chỉ một cái nhìn, dù một sự làm thinh:  những người không quen biết!

Tôi nhìn những xe bus / trống trải / vừa chạy qua.  Những người nghèo ở nhà với bữa ăn ấm cúng…

Tôi nhìn trời lồng lộng, những máy bay muộn màng.  Những đứa con vội vàng trong thế ngồi chờ đợi…

Một ngày không có tối, nhất định là Hôm Nay.  Những câu thơ tôi bay trái tim người chỗ đậu!  


Pallmall


Phải anh là lính, mời anh lên lầu…Câu nói sau một cái chào, người con trai mỉm cười trước người con gái…

Người con gái đi bên trái, hai người cùng lên bậc thang.  Hai người đi ngang hàng.  Người con trai không mang cấp hiệu…

Tôi không nói gì thêm / chắc ai ai cũng hiểu / hai người đó đi đâu.  Không vào rừng sâu, không lên núi thẳm…

Tôi đứng ở hiên nhà nhìn nắng / rút một điếu Pallmall thả khói lên trời, nhớ thơ ai một thời, thơ Hồ Dzếnh, thì phải…

Tôi đọc đi đọc lại, chẳng gì cũng ngất ngây:  “Có phải sầu vạn cổ / chất trong hồn chiều nay?...Ngỡ lòng mình là rừng, ngỡ hồn mình là mây…”.  Nắng như có màu xanh rất ngọt…

Bạn nói:  “Đợi mình ba mươi phút”.  Tôi đợi đã một giờ.  Chẳng sao, trời còn trưa, còn thừa ngày nghỉ phép…

Người con gái khép nép / đưa bạn tôi ra hiên.  Hai người cùng cười duyên.  Đẹp sao môi người Lính!

Ôi ngày xưa vô định, ôi ngày xưa vô biên, ôi ngày xưa muốn quên, ôi quên mà vẫn nhớ…  

 

Hai Mươi Lăm Năm


Hai mươi lăm năm trước em nói với chị em đi.  Chị để hai tay lên vai em, chị không nói gì.  Mắt chị ứa lệ sao thấy buồn chi lạ.  Em không nói gì thêm và, bữa đó, chia ly.

Hai mươi lăm năm sau em nghe tin chị / đã xong việc nhà, đi núp bóng Từ Bi.  Chùa không xa nhà nhưng chị không về thăm lại.  Hai chị em mình đều có cuộc chia ly! 

Hai mươi lăm năm, một phần tư Thế Kỷ / nghĩ cũng nhiều cho kẻ ở người đi.  Em rất muốn có ngày thấy chị…mà từ nay, thôi, đâu có còn chi?

Chị ăn chay, chị gầy, chị yếu.  Em không ăn chay, thấy cũng chẳng mập gì.  Hai tay chị để lên vai em còn nặng, em gỡ xuống hoài mà không hết mây bay…

Hai mươi lăm năm em như bèo trôi giạt, nước non mình em nhớ quá những đường tre, em từng thơ thẩn một thời đi lính, sau nhiều cuộc hành quân em nhớ chị, có về…

Những đường tre đó bây giờ sao nhỉ?  Chắc già nua, cành lá rũ lê thê?  Chị có nhớ không có một người em nhớ, o hàng xóm mình xanh mướt tóc thề…

Hai mươi lăm năm em không còn chị…và ngàn năm em mất người ta…Chị ở Chùa, sáng chiều nghe chuông đổ / hứng giùm em mấy giọt lệ nha!    

Giữa Mênh Mông Ánh Nguyệt


Cửa sổ nhà em chừ thêm khung sắt, cardinals không còn gõ kính, buồn ơi!  Em nói anh nghe, lời chẳng trọn lời,  anh biết chứ - anh là loài chim mà ngày ngày em đợi…

Cửa sổ nhà em vẫn còn sáng chói, ngày ngày em lau cho hết bụi và sương.  Em nói anh nghe giọng nói buồn buồn – sao em không nghĩ anh là bụi nhỉ?

Sao em không nghĩ anh là sương, một tí, để em lăn ngón tay còn dấu ngón tay?  Em không nói anh nghe khi anh hỏi câu này.  Dù em không nói nhưng anh nghe tiếng khóc…

Anh muốn hôn em hôn gương mặt mộc, hôn ngay bây giờ, hạnh phúc biết bao nhiêu!  Anh đang đứng rất xa em, trời đã chiều, anh tưởng tượng mắt em vầng trăng đang hiện…

Anh tưởng tượng dòng Tương Giang mất biến, bỗng giữa trời có một chiếc thuyền trăng, bỗng giữa đời anh có một giai nhân, là em đó, giữa mênh mông ánh nguyệt!

Không biết chừng nào những khung cửa sổ nhà em rỉ sét.  Không biết chừng nào anh mới gõ cửa thăm em.  Hai mắt em hiện một ngọn đèn, anh thổi tắt cho đêm dài vô tận…  

Bài Thơ Mới


Đọc lại bài thơ cũ làm đâu hồi rất xưa – lúc đó chắc trời mưa - …nên bài thơ còn ướt!

…Nhớ ai đầu tóc mướt, đưa lên hôn bài thơ.  Ôi chao sao bây giờ tôi còn thương người đó?

Nhìn con sông nắng đỏ, sóng thì vẫn bạc đầu, tự hỏi đang ở đâu?  Biết đây không là Huế!

Đường xa muôn dặm bể.  Trời xa mấy ngàn phương.  Chỉ hai chữ Quê Hương, chín khúc ruột mềm nhũn…

Lòng tôi mềm như bún, em thèm em ăn đi!  Tô bún bò ngon ri, vừa ăn vừa thổi khói…

Mụ Rớt nhìn, thấy, nói:  “Hết khói bún mất thơm!”.  Câu nói xưa buồn buồn, chừ mô ai nhắc lại…

…Nhớ mãi người con gái còn thấy trong thơ xưa.  Xưa, em mô có chờ anh mần thơ mô hỉ?

Buổi sáng tôi lí nhí, nói một mình tôi nghe.  Huế nhiều lúc trông về cứ ràn rụa nước mắt…

Bài thơ xưa tưởng mất…té ra nó vẫn còn!  Em ơi anh vẫn buồn…thấy trong bài thơ mới!

Biết là em không đợi, anh vẫn cứ làm thơ.  Biết là em không chờ, thơ này…để anh khóc!

Quê Hương là Tổ Quốc, con cuốc buồn cứ kêu.  Con cuốc buồn cứ kêu.  Con cuốc buồn cứ kêu…  

Trước Mặt Một Bình Minh


Muốn làm bài thơ thời tiết, chẳng hạn:  Hôm nay trời trong…Nghe có chi chi trong lòng, buồn buồn vẩn vơ trời đất…

Muốn làm bài thơ trong vắt như là nước trong hồ gương, con nhện giăng tơ hứng sương trên cành khuya còn mấy giọt…

Muốn làm bài thơ rất ngọt nhớ hồi cầm mút ngón tay, nhớ hồi nhỏ có những ngày thèm sao cây cà rem lạnh…

Có nhiều điều đang cố tránh, muốn làm bài thơ không thành!  Đâu phải cái gì long lanh cũng là những viên ngọc bích?

Có những điều mình ưa thích chỉ là những ước mơ suông…Đã gặp được một chữ buồn, chữ suông, tầm thường quá nhỉ?

Tự hỏi mình có chung thủy…khi bắt đầu một bài thơ?  Tự hỏi những điều ước mơ đã có bao giờ hiện hữu?

Tôi có làm ai khó chịu, nãy giờ ngồi viết lung tung?  Hỏi nhỏ:  Em Có Buồn Không Nếu Anh Không Làm Thơ Nữa?

Con chim vừa đậu cửa sổ, tìm ai?  Rồi, nó bay rồi…Có một giọt sương mới rơi.  Có nụ hoa cười bờ giậu…   


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 15.12.2014.