Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới










Chung Cuộc


em còn nhớ không những nhánh sông này
sương còn thắm mộng cũng gần tay hái
những chao lượn thời của xanh tóc ấy
những chiều hai tay vói đất trời

ở dưới chân đời sống dật dờ
chim đã mỏi cánh bay ngày đã cuối
lưu niệm hương thanh xuân thân ái
có chút vàng phai trong hơi thở tôi

đằng xa là những mỏi mệt đang chờ
ngựa đã hết vó câu màu đã úa
tội nghiệp những phiêu bồng tóc rối
thảm thương chiều nhạt nắng phôi pha

hóa ra gì cũng là chung cuộc
trái tim cũng chỉ có một thời
những ăn năn chưa toan tính cùng đời
đã nhạt đã phai trên ngàn sợi tóc

tôi xe tang đi nhặt những đắp bồi
nhớ khâm liệm mấy chiều xanh lá ngọt
để đời sau trên những bờ đá bãi
em còn chờ trăng cũ tới chung đôi

đêm nay ta còn ở đó hay không
làm sao hiểu có màu bên vườn cũ
phong phú quá trong tay đầy hạnh phúc
đã hờn căm sự sống tới không chờ

khi ta hết còn ở lại đây
em nhớ mặc áo trùng dương vạn đại
chờ ta ở bên kia bờ bãi
cũng mòn hơi không thấy bóng xanh rì

đời vui biết mấy nếu nắng chưa phai
tóc chưa bạc trái tim còn hơi thở
nhớ nhé dời sau cùng lá cỏ
nhớ nhé đời sau có đây không


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 03.11.2014.