Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












GÁNH HÀNG TRƯA


Chợ phiên
Một gánh lúa vàng
Tảo tần trìu trĩu
Lo toan bề bề
Chũm cau giương mắt tròn xoe
Vôi nhão uể oải nhún trề môi trưa

Cải ngồng hú hí muối dưa
Chậm sang thì lũ nắng mưa rán vàng
Cà già phổng phao nét ngang
Khoai non méo mặt chờ mang lại đồng
Dưa đèo lép ngực vểnh mông
Thoả thuê tay ẵm tay bồng thoả thuê

Bán hoài không hết cái quê
Quanh năm vất vả lại về tay không
Phôi phai môi đỏ má hồng
Tiếc công sớm cuốc chiều trồng anh ơi

TÔI VỀ


Tôi về qua ngõ tuổi thơ
Ngang chiều nắng lụa
Tóc hờ hững bay
Con trâu chưa lạ đường cày
Cành đa cổ tích dang tay vẫy đùa

Qua làng gặp lại tôi xưa
Gánh xuân
Gánh cả cơn mưa ra đồng
Mùa về trên lưỡi liềm cong
Bếp vui lửa ấm rực hồng má quê

Hồn làng vắt vẻo ngọn tre
Cô trăng mười tám chừng nghe đã già
Tiếng chày tiếng cối ngâm nga
Cay gừng mặn muối mở ra cuộc đời

Tôi về tôi lại gặp tôi
Eo sông thắt dải tiếng cười gái quê
Cỏ già ăn vạ triền đê
Qua cầu bay áo
Chiều che nỗi niềm


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 24.9.2014.