Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












ĐỌC VÀ NGẪM


Ngày nào tôi cũng đọc vài bài
Của nhà thơ này hay nhà thơ kia
Từng đoạt giải Nôbel
Tắm mình trong thơ của ông
Ngẫm xem cái gì ông hơn người
Để vinh quang của ông xứng đáng chói ngời...

Nhưng tôi không thấy thơ ông hay hơn thơ người khác
Rabindranath Tagor
Bao giờ cũng rất hiếm...

Nhiều khi những tác phẩm hay nhất
Vẫn nằm ngoài các giải thưởng
Có tác phẩm hôm nay bị quên lãng
Thậm chí bị dập vùi...
Chỉ vài chục năm sau
Thành niềm tự hào của cả một dân tộc
Thành giấy khai sinh cho dân tộc đó trước thế giới

Xưa nay
Những nhãn hiệu to tát
Thường dán nhầm lên những con người
Quốc gia nào cũng có
Thời đại nào cũng có
Và không sao đổi khác...

Biết làm sao
Cái không thể vẫn là cái không thể
Dù bất công đến mấy...

Thời gian cuối cùng sẽ định đoạt lại tất cả
Nhưng đó là việc của đời sau
Thậm chí của nhiều đời sau nữa...

TÔI NGỒI MỘT MÌNH TRONG KHÁCH SẠN 5 SAO


Bên phải tôi không có ai, bên trái không có ai
Tôi không quan tâm phía sau lưng
Trước mặt, vịnh Hạ Long không một cánh buồm
Không một con tàu đi về trên sóng...
Nước xanh phẳng lặng
Và núi đứng tự do suốt mấy triệu triệu năm
để khẳng định mình
Cũng chả để làm gì...

Ai mời tôi đến đây, tôi quên rồi
Tôi chờ ai ở đây, tôi không nhớ
Với tôi “mỗi chân dài bằng hai giám đốc”
Là trò đùa nhảm nhí
Em gái chân dài thân yêu ơi
Xê ra cho tôi nhờ...
Cảm ơn.
Cô nguýt dài rồi đi ...

Và tôi thấy mình thật sung sướng
Không có ai áp đặt
Không có ai ràng buộc
Tôi hoàn toàn tự do

Cũng chả để làm gì...

CUỘC SỐNG NÀY LÀ THẾ ...


Mảnh sân nhà tôi, bên này nắng, bên kia mưa
Cầu Long Biên, đầu cầu gió Đông, cuối cầu gió Bấc
Ngày tôi sống trong rất nhiều bất trắc
Bao người làm thơ ca tụng áng mây bay...

Ừ thì thơ cứ ca tụng mây bay
Nhưng rừng cháy dưới áng mây thì thơ quay lưng lại
Lãnh đạo Vinasin từng mở tiệc chục ngàn đô để thết em yêu
Lũ trẻ đến trường, cầu gẫy, suối trôi, đầy sợ hãi...

Cuộc sống này là thế. Biết làm sao
Miệng nói một đằng, tay lại làm một nẻo
Cái tay làm sai chứ miệng nói không sai
Sách giáo khoa viết những trang thật khéo

Cầu Long Biên gió ngừng, rồi gió lại nổi lên
Sẽ thổi hướng nào thì không ai biết chắc
Giặc có khi lại là ta, mà ta thì chống giặc
Vũ khí trong dân đã nộp hết kho rồi

Dẫu vẫn tin vào sự tinh khiết của khí trời
Dù đây đó đã nhiễm đầy chất độc...
Trái tim tôi vẫn đập chẳng bình yên
Trước biết bao chân thành của tiếng chim và hạt thóc...

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 24.9.2014.