Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















THỜI GIAN TRĂN TRỞ


Mở đầu của một ngày
Tôi lật một trang thơ
Và chỉ dừng ở đó
Sẽ không lật tiếp trang sau
Thời gian dừng lại với tôi
Để cùng trăn trở

Nỗi niềm chợt lớn lên
Trải dài như một tháng
Rồi một năm – mười năm… thơ dại vô tư
Những năm hai mươi lật toàn những trang thơ đẹp
Cùng nụ cười thánh thiện
Trái tim trao đi và nhận hưởng ngọt ngào
Dòng suối xanh lồng bóng những năm ba mươi
Có gì rêm đau trên từng lớp sóng
Thầm lặng dâng triều tuổi lên cao

Trái tim vẫn tiếp tục trao đi
Với những khắc ghi lưu hằn đáng nhớ
Vì thời gian là những dấu ấn
Nổi lên niềm khắc khoải và hân hoan
Vì thời gian là liều thuốc xoa dịu
Và thời gian cũng là kẻ tàn phá vô hình
Tôi đi vào cuộc tự thoại
Tự vấn còn thời gian sau nữa
Sẽ còn được những gì
Dù mặt trời không bao giờ lạnh
Dù ánh trăng không bao giờ nóng
Và dù tình yêu bát ngát
Nhưng không bao la bằng nỗi cô đơn.


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ NhaTrang ngày 24.8.2014.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA HỒNG VINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang