Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới










Trong Tiếng Chiêng Ngân


Tôi gõ vào núm chiêng
Chợt nghe tiếng đồng quê bịn rịn
Mùa vàng dát vàng ban mai chín
Con nghé nhớ làng gọi mẹ đâu đây
Bờ cỏ quanh quanh ướt sậm chân mây
Dòng mương trăng em sóng sánh
Luống đất vặn mình nhát cuốc thuở lập hương
Canh khuya ai còn giã gạo
Đằm mịn nhịp chày mòn vẹt đêm sương!

Tôi gõ vào núm chiêng
Gặp bóng con thuyền đơn côi
Chiếc lá trúc mỏng manh rời khỏi bụi trúc
Bỏ lại tấm lụa vàng phơi bên bờ sông Cái
Ghì lấy dòng Bạch Đằng bờm sóng trắng hung hăng.
Mưa tràn đêm vắng
Tiếng sấm chung chiêng cơn khát bãi triều
Hòn đất đầu tiên ném xuống
Cửa biển trào dâng, sóng vỡ òa!
Đêm ấy có người đàn bà trở dạ
Những người đàn ông lưng trần chắn ngang biển cả
Giữ giọt máu Kinh thành đậu trên sóng khơi xa…

Mẻ lưới quăng vào ánh trăng
Kéo lên tiếng cười và những giọt nước mắt
Mưa rét tái tê thổi hốc hác những khuôn mặt
Bạc phếch cánh buồm.

Những thảo dân châu thổ Sông Hồng
Chuốt cầu vồng thành chiếc đòn gánh
Gánh những cuộc binh đao
Những chuỗi thời gian cực nhọc
Máu và mồ hôi chan vào biển mặn
Lấp đầy bóng tối
Những vầng ngực lực điền nở múi
Chiếc bắp cày đẽo theo dáng bắp tay
Những bầu vú long lanh mặt sóng
Còn đọng ngấn phù sa và những mảnh vỏ trấu
Vắt sữa vào làm ngọt sông quê!
Khi lặn chìm dưới mặt trời ngày mới ra đi
Họ để lại bãi triều những mùa dưa hấu
Đóng lên cõi bờ một chiếc ấn thiêng!...

Tôi gõ vào núm chiêng
Nghe sóng vỗ thân đê
Không phải sóng vỗ vào chân tượng đài.
Trong đám bọt phồn hoa trôi dạt
Ngoài cửa sông quả vẹt vẫn nẩy mầm
Cây lúa nơi mười đầu ngón chân đơm hạt
Tay néo vung trời xao động ánh trăng suông.
Tấm bài vị nhập linh hồn Thủy Tổ
hóa ngai vàng trong muôn lớp cư dân!

Tôi gõ vào núm chiêng
Hồn quê thao thức
Lặng lẽ thảm rượu lên men
Lặng lẽ chiếc bút lông chấm vào nghiên mực
Chép cho đời rưng rưng cổ tích!
Thánh thót chiều…
Tiếng chiêng vọng ngân xa!...                                                             


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 28.7.2014.