Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
















Có Giọt Mưa Thật Trong Veo


  Ở đâu chín tháng trời mưa?  Washington State – Seattle , em à.

  Em lên chi đó cho xa, cho anh nhớ lắm, trăng ngà cũng thương…

  Đường em tới mưa và sương, mù xanh ánh điện và buồn ngọn cây…

Rồi ai ngày một hao gầy, em quay mặt thử mắt đầy hay vơi?

  Trời mưa chín tháng ôi trời, em chao con mắt nhớ người bao nhiêu?

  Ở đây, anh hỏi buổi chiều, không mưa mà lạnh hơi nhiều tại em…

  Ở đây, anh hỏi nửa đêm “tại sao trăng cứ như nghiêng về nàng?”.

Em tin không?  Suốt hành lang, ánh trăng lạnh buốt hàng hàng sương sa…


  Washington ơi, Washington à…một năm chín tháng coi là trọn năm,

em xa còn bước chân thầm, còn con trăng đó, buồn nằm trên non!

  …và con vạc cũng kêu buồn, hoa rau muống nở bên đường buồn theo. 

Giọt mưa nào thật trong veo, em cầm coi phải tình yêu thì cầm…

Bây Giờ Đang Mùa Hạ


Bây giờ đang mùa Hạ, sao gió bấc nổi rồi?  Em đi về phía Bắc, gửi lạnh lùng cho tôi?

Con chim hót hay kêu, trên cây kia buồn quá.  Trời buổi mai như chiều, mây bay, bay êm ả…

Mưa chắc vào xế trưa, hay chiều nay, dám lắm!  Chỗ em đến chắc mưa?  WA thường không có nắng…

Ở một nơi không đặng thì em đi, em đi.  Như mây bay, thầm lặng, ít khi thấy mây về…

Bởi vì mây thành nước, bởi rừng cây chờ mây…Những nhành liễu lả lướt, chờ em đó, khoan thai…

Gió bấc là gió lạnh, em có quàng khăn nhung?  Tôi nhớ mặt trời hồng, mặt em hồng, cũng vậy…

*

Mùa Hạ mà nắng chảy…thê thiết theo dòng sông.  Em làm tôi nhớ Huế.  Sông Hương thơm ngát đồng…

Em làm tôi nhớ em, nhủ lòng mình nhớ ít, lạ lùng cứ nhớ thêm.  Lạ lùng cứ nhớ thêm!

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 27.4.2014.