Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


Tranh của nữ họa sĩ Thanh Trí (HoaKỳ)














TIẾNG VỌNG THỜI GIAN


Hạ tiễn xuân đi
Thu tiễn hạ
Bốn mùa tiếp nối đến nơi đây
Làm nắng làm mưa
Khi bão lũ giăng đầy
Khi trăng lành gió dịu
Từng phút từng ngày
Bức tranh thiên nhiên đầy màu tối sáng
Từng mảng… từng mảng lạnh nồng
Nối tiếp đi qua
Hoa cỏ vẫn xanh tươi
Tô thắm mặt đất này

Bằng tiềm sinh lẽ sống
Lòng mở rộng chào mừng tất cả
Với môi cười đón nhận yêu thương
Và đôi tay xua hết muộn phiền
Tình còn mãi trong trái tim nồng ấm
Gió mơn man giữa khung trời ban sớm
Những hàng cây im bóng đọng sương chiều
Đâu ánh mắt giữa muôn vàn tinh tú
Chớp sao khuya là ánh sáng hồn tôi

Biết bao trang thơ viết mãi vẫn còn
Trang trải hết biết bao điều tri niệm
Âm vang xưa ngân nga quyến luyến
Cạn một đời dừng gót viễn du hành
Đi vào ngày tháng phôi phai nhòa nhạt
Những ký ức không hề xa
Những hoài cảm không thể gần
Những cung đời tiếp nối miên man
Chút hao gầy trong ánh mắt thời gian .

KÝ ỨC MONG MANH


Ấy là lúc tôi nhớ về thời thơ trẻ
quê hương dang tay rộng mở một khung trời
như cánh cửa lòng vừa hé mở tinh khôi
trên trời cao mong manh làn mây trắng xóa
hạ thật trong xanh

Lũ phượng thi nhau đỏ thắm
nghiêng bóng phía đầu thu
phía có những con gái con trai tuổi đôi tám đôi chín
từ mọi nẻo đường cùng về tựu trường năm học mới
với những rung cảm lạ lẩm đầu đời
phượng đỏ như môi

Ấy là lúc sắc tím lục bình phủ kín mặt sông
nhánh sông cuối phố của dòng Hương Giang
dáng xưa áo tím
bèo nước trôi mau để lại màu nhung nhớ
in sâu vào ký ức không quên
đủ để viết nên trang thơ tình lãng mạng
người đi kẻ ở đằng đẳng đến muôn sau
điều còn lại tất cả là hiện tại
buồn chăng vui chăng

Một buổi sớm thức dậy
nhặt vài cánh hoa vừa rơi đêm qua
trong khu vườn tình ái của Appolinaire
còn nồng hương thạch thảo
trên từng cánh mỏng còn đọng sương mai
màu sắc thắm xinh như một nét môi tươi
như muốn níu giữ cuộc tình mãi mãi lung linh
khi mùa thu đã chết

Và đôi tay tình nhân dìu nhau…dìu nhau
qua những vai cầu
Mirabeau – Thê Húc - Trường Tiền …
tiếng sóng vỗ nhẹ dưới chân cầu
như tiếng nhạc chơi vơi
tiếng nhạc không lời
không xưa
không nay
không vĩnh viễn
không thiên thu.

HẠT CÁT LANG THANG


Phân vân giữa chốn bụi hồng
Phố thành lẫn quẩn ruộng đồng thênh thang
Về thôi ngọn gió đi hoang
Biết bao hạt cát lang thang cõi người

TÔI ĐÃ THẤY


Tôi đã thấy rồi
Dòng người thác lũ
Con đường vô hạn
Một mình tôi đi

DẮT DÌU


Người dắt dìu nhau
Đi về không dứt
Bóng ai sông hồ
Tôi còn ở lại.


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ NhaTrang ngày 18.04.2014.