Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới










Sinh Nhật Một Mình


Một mình ta
Với ngày sinh
Lẻ loi
Ngọn nến lung linh
Nỗi buồn

Lá cây thầm thỉ
Trong vườn
Ánh trăng
Soi bóng trên tường
Tịch liêu

Năm nầy
Năm nữa
Bao nhiêu?
Đời trôi
Về phía rong rêu
Tháng ngày

Bước chân
Đã lỡ lưu đày
Mênh mông viễn xứ
Lạc loài
Nẻo xa

Một ngày sinh
Chỉ mình ta
Có con én nhỏ
Chợt sa
Cuối trời

Ánh trăng mùa cũ
Xa vời
Tri âm ai nhỉ?
Nghe đời quạnh hiu!
1-2013

Quên


Vì bỏ quên chiếc lá
Nên mùa thu quay về
Vì quên một giọt nắng
Mặt trời dừng chân đê.

Vì quên chùm phượng đỏ
Nên mùa hè lặng im
Vì quên một ngọn gió
Nên mùa đông đi tìm.

Vì quên chồi lộc biếc
Nên mùa xuân ngẩn ngơ
Người quên tình tha thiết
Ta tìm hoài trong thơ.

Người bỏ quên tất cả
Ta lặng lẽ đi tìm
Mùa xuân rồi mùa hạ
Một nỗi niềm trong tim.
3-2013

Nỗi Buồn Hôm Qua


Về ngang trường hôm qua
Cây phượng già đứng đợi
Không còn ai chờ ta
Dưới trời mưa vời vợi .

Về ngang lớp hôm qua
Ghế bàn nằm cô độc
Bảng đen bụi phấn nhòa
Nhện giăng buồn bốn góc.

Về ngang phố hôm qua
Lá bàng rơi trên tóc
Mùa thu nào đã xa
Dưới trời mưa phố khóc.

Về ngang dòng sông xưa
Nhớ một thời tuổi nhỏ
Nghe gió lùa song thưa
Cửa mùa đông bỏ ngỏ.

Về ngang nhà hôm qua
Bỗng nhớ mùi hoa sữa
Khói lam chiều đã xa
Mẹ già không còn nữa!


cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn ngày 06.04.2014