Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













Cơn Mưa Đầu Mùa


Đầu tháng Hai Âm Lịch / có một cơn mưa vui. Đám trẻ con reo cười, người lớn thì…im lặng.

Mưa cũng như là nắng, người lớn vẫn đi làm, họ chỉ cất tiếng than / nếu mà trời có bão!

Trẻ con nhìn ngực áo / lấm tấm những giọt mưa / chúng nói trời-mưa-hoa…và tay choàng vai bạn…

Cơn mưa chỉ một thoáng, mưa mở màn một năm! Mưa chưa mưa âm thầm / ướt ai đường cô quạnh!

Mưa trong nắng lấp lánh, ôi cơn mưa đầu mùa. Ai, có ai làm thơ / nói về mưa chưa nhỉ?

Tôi trông về cuối bể, trời ở đó không mưa? Nắng xanh biếc hàng dừa / hàng dừa xanh biếc nắng!

Tưởng tượng em đường vắng / đi làm…như hôm qua. Tôi muốn hứng mưa hoa / rải về trời phương đó!

Tưởng tượng đường hoa nở / trời còn Xuân vì em! Ôi anh nhớ em thêm…từng giọt mưa em ạ!

Mưa ở đây xanh lá. Mưa ở đây xanh trời. Cơn mưa đầu mùa vui…tiếng lòng vang tí tách…

Hai Bờ Đường Xanh Cỏ


Trong một tháng Giêng thôi
Ba lần hoa đào nở
Trời thơm mùi nhung nhớ
Đất thơm mùi chân sen…

Nói gì cũng nhớ em
Tội và tình là đó!
Tháng Giêng hoa đào nở
Nhớ đào Đà Lạt xưa…

Đường Hai Bà Trưng chừ
Chắc hoa quỳ cũng nở
Hai bờ đường xanh cỏ
Em xanh lòng ở mô?

Tháng Giêng hoa đào hoa…
Chân sen em bước nhỏ
Bao nhiêu đóa sen nở
Một thời Ngô Phù Sai?


Em ơi hoa đào bay
Có bay ra tận Huế
Nơi em xưa mở hé
Cánh cửa nhìn anh qua…

Con đường nào cũng xa
Từ khi mình xa nước
Nước mắt chảy dài thượt
Cũng tới dòng chia ly…

Ai ai cũng muốn về
Mà ai không quỵ xuống
Chắc chi hoa nở muộn
Kiếp sau mình còn mình?

Nhớ Nhớ Nhớ Nhớ Nhớ


Ngày nào cũng nói Nhớ - mà Nhớ nghĩa là gì?  Lật từ điển kiếm đi, thấy Nhớ, nghĩa…là Nhớ! (*).

  Trước mặt, nói mắc cỡ, xa xôi nói thì…buồn.  Nhớ như giọt mù sương, lau rồi sao cứ…Nhớ?

  Cuốn từ điển vẫn mở, Nhớ nhiều cách giải bày.  Cách nào thấy cũng hay,  Nhớ…như vừa rời tay!

  Em nói kể từ mai, em xa anh một tháng…Anh ngó ra trời nắng, nhớ rồi…nên sắp mưa…

  Đó là lúc buổi trưa, máy bay em cất cánh:  em đi trốn mùa lạnh, em đi về Việt Nam…

  Nhớ…theo mây lang thang.  Nhớ thành mưa sa đó.  Nhớ ôi chao là nhớ!  Mới nắng mà sao mưa?

  Em ơi anh làm thơ, cho em, này, bài Nhớ.  Em đọc nha, đừng bỏ, đừng để Nhớ thành Quên!

  Ai nói Nhớ-Muốn-Điên.  Tôi đang Điên-Vì-Nhớ.  Trên trời cao, em ở / trong khoang tàu, nhớ chưa?

  Em ơi anh làm thơ, cho em, này, bài Nhớ.  Nhớ em từ thiên cổ, nhớ cho đến thiên thu…

  Nắng tắt rồi, trời mù.  Gió ngưng rồi, cây lặng.  Em bây giờ, xa lắm,  nhớ quá đi trời ơi!
 
(*) Nhớ, đt, 1, giữ lại trong trí điều đã cảm biết, nhận biết để rồi sau đó có thể tái hiện được, 2, tái hiện ra trong trí điều trước đó đã từng được cảm biết, nhận biết, 3, nghĩ đến với tình cảm tha thiết muốn được gặp, được thấy người hay cảnh thân thiết nào đó hiện đang ở cách xa.  (Từ Điển Tiếng Việt, Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội – Trung Tâm Từ Điển Học, Hà Nội – Việt Nam, 1994)
 
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 14.3.2014.