Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













CHẬM MẤT MÙA XUÂN


Ngày tháng bay về đâu?
Khi những tờ lịch cứ vơi dần
Anh có thấy nỗi buồn ngưng đọng lại
Khi tháng ngày lần lượt dắt nhau đi.

Thời gian thì quá nhanh
Mà em thì quá chậm
Nên suốt đời lận đận
Những hơn thua, được mất ở đời!

Tháng năm nào
Cũng là tháng năm trôi
Sao không thấy tháng năm nào đứng lại!
Em muốn đến nơi thời gian ngưng đọng mãi
Để thấy - một lần - không chậm mất mùa xuân.

CHIM NHỚ VƯỜN XƯA


Có bao giờ anh đến ngồi
Đúng chỗ ngày xưa
Trong quán cà phê ngày xưa ấy
Bao nhiêu năm rồi
Một lần em qua đấy
Chợt nghe hồn xao xác chút heo may

Mùa qua mùa
Từng chiếc lá vàng bay
Vẫn biết là không thể
Nhưng cứ muốn thời gian quay trở lại
Ta đã đi một đoạn đời xa ngái
Khi lạc mất nhau rồi
Mới biết kiếm tìm nhau!

Vườn xưa còn giữ mãi chút hương cau
Dẫu giông bão
Qua bốn mùa xao xác
Có con chim chợt nhớ vườn quay quắt
Mỏi cánh quay về
Đứng lặng
Giữa chiều phai.

CHIỀU QUA VƯỜN CŨ


Vườn xưa đó
Nhưng mai vàng không còn nữa
Mùa lũ đi qua mai chết cả rồi
Mai không nở
Xuân vẫn về trước cửa
Một chút gì se sắt lạnh bờ môi!

Một chút gì hoang vắng
ở trong tôi
Qua vườn cũ
nghe chiều xao xác gió
Mùa xuân gọi thầm thì trên cỏ
Vẫn nghe lòng se sắt…
lạ lùng chưa!

Nếu có gì đánh đổi được
ngày xưa
Xa lăng lắc
cái thời sum họp ấy!
Dòng sông thời gian
muôn đời
vẫn chảy
Xuân vẫn về
nhưng xuân cũ còn đâu!

cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn ngày 11.01.2014