Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












Thảo Nguyên Đêm

Bập bùng ngọn lửa, bập bùng đêm
Cây cỏ liêu xiêu dưới gót mềm
Đèn trăng ai thả bay lơ lửng
Anh cùng em lạc giữa cung tiên.

Cung tiên: sỏi đá như mềm mại
Lời em dịu ngọt rót vào men
Tình anh gió thoảng xanh như lá
Cứ rực hồng lên ánh lửa đèn.

Cồng chiêng ai gõ bâng khuâng quá
Trời ơi, mặt đất cứ chao nghiêng
Rượu cần mới nhấm đôi ba giọt
Chân tay cũng có nỗi niềm riêng.

Cỏ cây bỗng hát lời của gió
Sóng nước sông Đà vỗ vỗ êm
Trăng lặn, lửa tàn, sương ướt tóc
Tiếng vạc ngang trời ngỡ tiếng em.

THE PRAIRIE AT NIGHT

The fire was flickering, the night was flickering,
the grass was tilting under your soft heels.
Who flew the moon lanterns floating beneath the sky,
you and I lost the way in the middle of the heaven?

The heaven: pebbles and stones were soft,
your voice was as sweet and tender as the ferment.
In the breeze, my love was as green as the leaves,
and as bright as the lights of fire.

The sound of gongs made me feel dazed,
oh god, the ground kept moving tilt.
I just sipped some drops of hard liquor,
my hands and my feet had their own problems.

Then the grass sang the songs of the wind,
the waves of Da river slapped tenderly,
the moon set, the fire died, the dews wetted my hair,
I heard the voice of night herons, thinking it was yours.


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 11.01.2014.