Việt Văn Mới
Việt Văn Mới


HÀNH TRÌNH CA


1-

Vòng tay trần thế âm dương

Ôm thân giả tạm vô thường biển dâu

Núi sông mà núi sông đâu

Thỉ chung hun hút xưa sau u huyền

Người ngồi phú lạc vô biên

Một thân chẳng phải đâu riêng một mình

Ngập tràn hiện diện trăng hiên

Gió thuần khiết thả tuyệt nhiên tự tình

Chánh tri hiện hữu hòa minh

10-

Định thiền tự vấn đáp trình thưa ta

Xét soi rọi tấm thân hoa

Không tôi và cũng không là của tôi

Thanh xuân vó ngựa lũng đồi

Tóc xanh bỗng chốc mây côi cút màu

Làm người sửa soạn trước sau

Nghiêm trang mở cửa nhiệm màu Như Lai

Được ban Huệ Phúc dêm ngày

Sáng soi nhật nguyệt vòng quay đất trời

20- Ở ăn chớ bạc như vôi

Ban điều Thức uẩn cẩn lời tín hương

Ứng thân của Phật mười phương

Cho Tâm viên mãn thể trường xuân niên

Làm chi ràng trói trược phiền

Lòng ưu tư mắc thân điên đảo cài

Một thời cậy thế quyền oai

Vào trong kẻ sợ ra ngoài người kinh

Vẫy tay lo cúi rạp mình

Hắt hơi lắm chúng dạ trình kính thưa

2

Ăn trên ngồi trước có thừa

30- Nhà cao cửa rộng xe đưa rước hầu

Vàng nạm chén, bạc bịt thau

Tiền xòe hào nhoáng suốt thâu canh dài

Rèm trong đọa nhụy hoa phai

Áo xiêm hời hợt tóc cài lả lơi

Rập ràng ong bướm làng chơi

Thỏa thuê tay mỏi trận cười nhức vai

Phố ngoài rả rích trần ai

Ngửa tay hiu hắt đợi dài giọt mưa

Gậy còm chống hạt cơm thừa

40- Chiếc thau già đựng ơn mùa cút côi

Vào – ra - sinh - tử - lở - bồi!

Hốt nhiên nằm xuống bên đồi trăng phai

Trăm năm là mấy ngày mai

Đã khi nhật dạ nghiệm bài sinh ly?

Nổi trôi giữa cuộc thịnh suy

Hỡi con sông rẻ nhánh đi mấy đường

Trăng nằm đáy nước Nguyệt khuôn

Một vành tươi tắn sáng luôn dịu hiền

Trên trời Nguyệt bạch thanh thiên

50- Dưới ao trăng vẫn trinh nguyên cát tường

Hãy hoan ca giữa đời thường

Phối âm vào khúc phụng hoàng cưỡi mây

Nhà cao tiền khẳm vàng đầy

Chí cùng hạt nút chẳng cài liệm quan

Lọc lừa bể ái đa mang

Ngoa ngôn lộng ngữ dối gian mị lời

Đã sinh được kiếp làm người

Tương quan là phép thưa mời đãi nhau

Nghèo nàn hay được thịnh giàu

60- Gẫm suy như ngọc trắng phau cát lầm

Nghiệp phần tích lũy riêng Tâm

Tâm này xác quyết việc làm cuả ta

Người nên tìm cách tháo ra

Khỏi vòng mộng muội phù hoa bóng hình

Giải trình vũ trụ chính danh

Đối thân chứng nghiệm lòng thành tương tri

Niệm kinh lần hạt kiên trì

3

Ứng linh câu Chú Đại Bi nhiệm huyền

Miệt mài tu tập cần chuyên

70 -Vãng sanh tịnh độ oan khiên giải trừ

Giữa dòng đời chảy thực hư

Ta đang trôi lặn mệt nhừ. Nào hay!

Vô minh che khuất bóng ngày

Mấy ai ngộ chữ oan vay báo nguyền

Làm sao diệt nghiệp hiễn nhiên

Phát tâm Bồ Tát Phổ Hiền trợ duyên

Trang nghiêm phước huệ hiện tiền

Khởi Tâm – Tâm sám hối kiên nhẫn thành

Ham chi cái ghế ảo danh

80-Ngồi trên nghiệp chướng ngọn ngành hoang mang

Mặt trời rực ánh lạc quan

Bình minh ngưỡng đóa ngập tràn long lanh

Ta như chiếc lá trên cành

Lắt lay cùng gió thoảng quanh triền đồi

Ân quang nhật nguyệt rạng soi

Ánh Vàng trực chỉ dẫn người khai tâm

Tâm không định tháng định năm

Hãy luôn xác quyết mười phần khiêm cung

Thường hằng hiện diện thủy chung

90- Học nhiều học ít vẫn cùng một thôi

Hữu - Vô tương tác sánh đôi

Thấp - cao – trên - dưới – đứng – ngồi tương khuynh

Dù thân ván mục rả thuyền

Pháp thân Trí Huệ vẫn nguyên trụ thường

Mọi trong cảnh giới. Người luôn

Thảnh thơi về với cội nguồn bình yên

Theo chi thường tục đảo điên

Lo toan bận rộn rước phiền lần khân

Sáng soi niệm bản thể gần

100 - Tư duy trực thẳng vào rằm bản nhiên

Gió trầm luân thổi muôn niên

Núi sông hun hút viễn miên cơ cầu

Người đời ai nói ngày sâu

Bóng đêm thăm thẳm trên đầu bạc phơ

Xả buông đoạn tuyệt nghi ngờ

Chơn nhơn dĩ đắc cập bờ viên minh

4

Cuộc đời là chuyến lữ hành

Nhớ câu nhứt nhựt thanh nhàn là tiên

Giủ tay sạch hết bụi phiền

110-

Thong dong hoan hỉ qua miền an khang

Phút giây hạnh ngộ huy hoàng

Chẳng truy quá khứ không tầm tương lai

Thứ tha làm phúc lâu dài

Tùy duyên thị hiện hoa khai xuân thì

Nhìn đời một ít xả ly

Làm nên phán xét tư duy công bằng

Nghiệm từ bến nước sông Hằng

Nghiêm trì nhập định trừ dần tiền khiên

Người mang thể tính thiện hiền

120- Tính KHÔNG trực nhận bỗng nhiên rạng ngời

Sẻ chia nhau một nụ cười

Sớt san dày mỏng cùng mời của chung

Nhân duyên là cuộc trùng phùng

Biết đâu rồi chẳng nghìn trùng... Biết đâu!

Ngồi chung đò - phút nhiệm màu

Sang sông người biết nơi nao mà tìm

Trời cao lạc dấu chân chim

Biển không bờ bến khôn hiềm nổi trôi

Phút bên nhau hiển hiện vui

130- Tự như thất ẩn bên đồi Sắc Không

Dù rằng tơi tả cuồng phong

Bản lai vốn dĩ suốt trong rõ ràng

Niềm tin chánh pháp hồng ân

Mỗi người ai cũng Phật tâm đãnh thành

Thắp lên đuốc sáng ngời quanh

Hoa khai phụng thị chúng sanh giác hằng

Giúp người tìm đặng chơn căn

Khỏi vòng tà kiến bị trần cảnh che

Có sanh có diệt nghe... nghe

140- Luật nhân quả nào phân chi sang hèn

Ở đời họa phước trắng đen

Nhãn tiền hiễn hiện có riêng ai nào

Tu hành gặp đặng phúc trao

Nhân là hạt giống gieo vào phù sa

Có phân có nước chan hòa

Nẩy mầm phúc lạc mặn mà thanh tân

5

Mùa sang gặt hạt kiệm cần

Thời gian kết trái công bằng thời gian

Hoằng dương pháp pháp đạo hằng

150 - Trì trai giữ giới tình bằng thảo thương

Khiêm cung đức hạnh tuyên dương

Thung Huyên rợp mát cội xuân yên hòa

Thuận vui êm ấm một nhà

Chánh tâm Diệu Pháp Liên Hoa nhiệm màu

Dụng uyên thâm để tu cầu

Hồng ân soi sáng suốt thâu muôn đời

Trí tin hiễn hiện ngợi ngời

Gải bày khai, thị,ngộ...lời linh văn

Lòng phân biệt rõ Vọng – Chân

160 - Dòng tâm thức chảy trong ngần tinh hoa

Biết đâu khởi điểm chăng mà

Vả chung kết đoạn đường là Hư Vô

Nghĩ suy tư tưởng luận trao

Gẫm cùng mạch chuyển luân vào thời gian

Lìa xa giác trí đoạn ngang

Giữ câu lạc đạo an nhàn thanh liêm

Lánh xa những loại hung hiềm

Đoan minh luật giới nghiêm tìm phổ huân

Ngày lên hoan hỉ với xuân

170- Đêm về thánh thoát tiếng chuông an bình

Trăng nằm soải ánh nguyên trinh

Ta nghe đồng vọng gót hình hài sang

Thảnh thơi dưới cội mai vàng

Mà nghe ngọn gió xuân sang chuyển mình

Hiện tiền luân nghiệp chứng minh

Mong ngày nằm xuống thanh danh mệnh trời

Long đong bèo dạt trêu ngươi

Gẫm như chiếc lá bên đồi tàn phai

Nắng về phơn phớt thanh trai

180- Thướt tha ngọn gió hoa khai nhân từ

Trong vô lượng pháp Nhất Như

Khoan dung mở tấm lòng thư thái hòa

Phân vân đứng trước ngã ba

Hòa minh nhẫn nhục bước qua cơ cầu

Hạnh bố thí – diệu nghiệm sâu