viết từ Nha Trang

    mùa này biển lạ lùng hơn
    sóng dường như trễ giấc buồn xa xưa
    bởi em hong tóc mây chờ
    đảo ngàn năm cũng thẫn thờ chớm thu

    mùa này biển lắng lòng ru
    lưng trời giải mộng lãng du mãi chiều
    trái tim ngợp gió đìu hiu
    ngụm nồng bọt mặn đã nhiều đó em

    mùa này biển thật an nhiên
    hương trầm lịm khói núi thiêm thiếp rồi
    từng cơn sóng vỗ bồi bồi
    đá ghềnh côi cút phận đời chưa nguôi.

    ngồi đây ta vá gió khuya
    vá mênh mông lại thức chờ hừng đông
    bầy sẻ tha cọng rạ đồng
    vá đêm lót ổ xao lòng tội nhau
    ta về vá giấc chiêm bao
    vẫn rêu thềm cũ xanh xao bến này.

lặng lẽ sông xưa

    sông bỏ non xưa về phố chợ
    thương dòng ngả bóng nặng hồn rêu
    mở lòng một thoáng trời thu biếc
    lẻ loi giọt nắng rớt bên chiều

    có vầng sương lạnh mênh mang nhớ
    đọng giấc trăng khuya đau tiếng chim
    ghé bờ tìm bến mơ cố xứ
    nghe nước sông đời thao thức đêm

    lưng núi mây buồn bay lãng đãng
    thác cạn lời ru quạnh gió ngàn
    chảy hoài một kiếp sông muôn thuở
    sóng níu chân cầu mộng trường giang.

thoáng xưa Phan Thiết !

    chầm chậm bước nghe ngập ngừng nỗi nhớ
    góc phố nào mỏng mảnh gió thu xanh
    mây lịm giấc chờ màu xoan nở đỏ
    bởi nắng trời ban sớm long lanh

    dáng áo xưa bên kia cầu nghiêng bóng
    gợn nước sông thôi đừng vội lên đèn
    chút êm đềm Mường Giang chìm đáy lá
    mấy mùa đi vầng trăng biển lênh đênh

    con đường cũ để bây giờ rất lạ
    một thời cho một đời ngọt nụ hôn
    giọt mưa tạt mái hiên đêm rời rã
    cất giùm nhau mộng mị chín nỗi buồn.



© Tác giả giữ bản quyền.
. Đăng tải theo nguyên bản của tác giả từ LaGi Phan Thiết ngày 25.04.2013.
Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com