Không còn tảng đá nào được yên thân
Bởi tiếng búa và tiếng đụcvang lên vang lên
Ngay dưới chân nàng
Đang nuôi một giấc mơ
Đến thành đá
Từ khi có đá
Dù trơ trọi một mình
Vẫn đứng cho bầu trời bớt trống
Nàng tối sầm những khi trời chuyển mưa
Lại xanh ngay khi trời vừa tạnh
Nếu một ngày nàng âm thầm bước xuống
Thì cả bầu trời trống trài vô cùng
Giấc mơ cũng không còn nữa
Nàng đã thật sự chết ngay khi vừa sống…
Khi tôi rời thị xã ra đi
Thì nàng đã hóa đá
Hôm nay
Dưới mầu trời xanh ngày đó
Không biết nàng có còn là đá
Những nhát búa cuộc đời và chiếc đục thời gian
Có để cho nàng được yên
Với giấc mơ của đá
Viết cho người có thú nuôi chim
Khi người ta nuôi mộng giàu sang
Anh lại một mình nuôi tiếng hót
Người cô độc như sương trên mặt đất
Lại nuôi những đứa con lưu lạc của bầu trời.
Căn nhà anh ở phố không tên
Như chiếc răng khểnh của người nữ ca sĩ
Căn nhà nhỏ ngập tràn tiếng hót
Mỗi lần qua lại gặp một bình minh
Giữa con phố dập dềnh tiếng nhạc và
Tiếng máy nổ hợm hĩnh
Vẫn bay ra những tiếng hót yên lành
Từ chiếc răng khểnh.
Anh đưa cả đời mình vào tiếng hát trời xanh
Những đứa con của thiên nhiên thật mẫn cảm
Biết ngợi ca bầu trời vừa sáng
Biết reo mừng khi tạnh những cơn mưa.
Anh không nuôi chim để bán
(Ai nỡ bán đi những hạt ngọc của trời)
Khi tiếng hót càng bay cao bay xa
Anh thấy mình càng nhỏ lại
Cứ nhỏ dần nhỏ dần
Cho đến khi không còn nhỏ được
Anh bay theo tiếng hót lên trời.