MẢNH VỠ CHIỀU BA MƯƠI TẾT
Con để lại cho ta nỗi đau vào chiều ba mươi tết
Mảnh vỡ nào như dao cắt vào tim
Mảnh vỡ nào làm ruột nát gan đau
Mảnh vỡ nào ta bàng hoàng sụp đổ
Chai rượu ngày xuân nồng nàn men thắm
Ta đang nhắp vào từng giọt giữa thinh không
Rượu nát trong hư vô
Rượu tan theo từng mảnh vụn
Ta cay đắng một mình
Giọt nước mắt mãi trầm luân
Con đã trả nợ ta vào chiều ba mươi tết
Là chai rượu đầy là ly vỡ thủy tinh
Ta đang uống vào trong vô hồn vô ngã
Rượu vỡ bên mình máu đỏ trong tâm
Con đã tặng ta nỗi đau vào chiều ba mươi tết
Nước mắt lăn dài ta lặng lẽ đón mừng xuân!
TÔI ĐẾM MÙA XUÂN
Tôi đếm mùa xuân giữa cuộc đời
Người xưa biền biệt nẻo mù khơi
Câu thơ vỡ vụn trên màu tóc
Lạnh lẽo đông về lá vẫn rơi
Mùa xuân ai đếm chiều luống tuổi
Nẻo đợi chờ hoa nắng rơi rơi
Đò dọc đò ngang miền ký ức
Về thôi anh biển tím mắt người
Rũ áo ngày xưa thay tóc rối
Men hương còn lại thoáng phai phôi
Quay đi ngoảnh lại mờ năm tháng
Ô hay xuân lại thắm vành môi
BÓNG ĐỔ
Chị bán mùa xuân của đất trời
Chị mua dòng lệ thế gian rơi
Tôi đếm mùa xuân trong dáng chị
Một mình một bóng một đầy vơi
Tôi bước đi về trong gió xuân
Thương người phận bạc mãi phân vân
Đắng cay lam lũ ai chia sẻ
Trên cánh hoa mai nắng bạc dần
. © Tác giả giữ bản quyền
. Tác phẩm cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn ngày 07.02.2013.
. Đăng tải lại xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com ©