Kon K'Tu ngày xuân em về


    Tết rồi sao em chưa về Kon K'Tu
    con gái Bana vui tiệc mừng đón tết
    rừng ơi rộn ràng bao giờ cho hết
    Ét Đoong tiếng cười theo câu hát ru .

    Em đẹp hơn hoa champ vào mùa vụ
    Jo Lơng qua rồi ruộng rẫy đông
    nhà nhà ngồi quanh bình rượu cần
    nhắm thịt dúi mừng đã qua mùa xưa cũ .

    Cây nêu tết ai trồng đầu ngõ
    em quay về bên mái nhà rông
    mùa lúa mới đông vui từ thuở
    năm mới chan ngập đồng .

    tóc em bay chạy quanh lược cài
    ai đang rộn ràng khoác quanh mình thỗ cẫm
    tiếng cồng chiêng sao mà nghe vui lắm
    chia cho nhau từng phần nắng mai .

    Kontum Kpăng hơi thở núi rừng
    đôi chân đậm cùng đôi mắt sáng
    đuổi chạy con mang con hoẵng
    bên mâm cúng Yang rộn tiếng t'rưng .

    Ơi già làng Angoh,ơi lão bà Y B'lick
    hai tay nhịp trống nhịp nhàng
    vọng vang hòa quyện cồng chiêng
    Yang cũng về vui sao ngày tết .

    Chiều rồi sao em chưa về Kon K'Tu
    tiếng nói giọng cười níu tay người ở lại
    bên suối em tắm xuân mà lòng ấm mãi
    ơi o con gái ơi ! bản gọi làng chờ ...

Đak Tô ,ngày trở lại


    Ngày trở lại Đak Tô
    bên đồi Charlie chiều lên lặng lẻ
    Rờ Kổi , Poko, Đak Sú
    Biết ngày nao về với "Cột Cờ" .

    Mùa hè đã bỏ đi đâu đó
    tiếng ai đêm núi thầm thì
    ơi anh ở lại Charlie
    qua rồi một thời binh lữa .

    Chiều rồi mà ai còn đứng đó
    niềm đau riêng suối trời H'niêng
    đầu đỉnh Kngok Toim bỏ ngõ
    nắng lên sẫm xanh lá rừng .

    Đâu đây thoáng vội em gái Giê Triêng
    trên môi nụ cười ,vai gùi con suối
    Poko mùa rẫy rộn ràng ngày mới
    đêm treo lên trời một vầng trăng nghiêng .

    Quanh quất đâu đây nắng vàng gió lộng
    thoáng hơi người lớp bụi mờ bay
    khói tím lam chiều cũng không phai
    rừng chiều tối về chiếc bóng .

    Kontum lao xao ngọn lữa hồng
    Dakpla mờ sương
    màu của người xưa pha loang màu máu
    phố chợ ai đi có buồn .

Qui Nhơn , tình cũ


    Em gái H'rê chèo thuyền qua Thị Nại
    bên kia cầu là trời đất Qui Nhơn
    vui sao dưới đầm từng đàn cá nhảy
    hạnh phúc vây quanh mấy đoạn chao lòng .

    Ngày cũ buổi chiến chinh áo trận
    mây trên đèo dừng lại đuổi thanh xuân
    lũng sâu ngàn đời tình ghềnh Ráng
    Dunkin người đi tiếng gọi quá buồn .

    Khói mù cay mắt ai thời trẻ dại
    lệ của người đá cũng lăn theo
    về Qui Nhơn mà buồn theo mãi
    bỏ phong sương ở lại cuối chân đèo .

    Cô hàng quán có hai mắt nheo cười
    rót ly rượu mời người xa xứ
    bao năm chưa quay về chốn cũ
    nhìn lại người mà đau xót trong tôi .

    Chiều vịnh Hậu Sơn mặt trời đỏ mọc
    giang hồ,chí trai bỏ lại nơi nào
    qua rồi nổi đau chiến cuộc
    một đời người còn lại thế này sao ?

    ơi em Qui Nhơn gót mòn xóm nhỏ
    tôi không kịp về tóc mẹ như sương
    để ai đi chưa trở lại bên đường
    đứng ở ngã ba ngậm ngùi với phố .

    Ngày yêu người chứa chan Qui Nhơn
    quen in dấu một thời rồi đi mãi
    đành xa mà bỏ quên tình Nhơn Hãi
    thôi hết thôi ai níu lại Nhơn Bình .

    Rồi một chiều đưa em lên bãi Xép
    nhìn biển trôi ngọn sóng trong xanh
    tình về chợ Lớn người theo không kịp
    Qui Nhơn ơi ! phố nhớ mấy đoạn đành .






© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Đà Nẵng ngày 04.02.2013.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn newvietart.com