 
LÊ HOÀI NGUYÊN
BẢO ĐAO HỒI CỐ ĐÔ
Người có thời thôi, đất có thời Âu do định mệnh, cũng do trời Đã bao quyết liệt, bao giông bão Im lặng nằm trong khối tiết tháo Giông bão cuộn trong từng thớ thép Thưở oai linh ào ào gầm thét Thái Nguyên, Yên Quảng lại Sơn Tây Giữ cố triều Lê khỏi tan nát Năm trăm năm, phải năm trăm năm Dương Kinh, Ngọc Tỉnh, về Dương Kinh Đi qua những cõi cháy lửa máu Thân còn nguyên vẹn nhờ con cháu Ngậm hờn trước kẻ vong ân nghĩa Nuốt tiếng thị phi lẫn nhục nhã Trước thiên triều vạn quân hung dữ Cứu dân lành khỏi cõi điêu linh Bây giờ Người về ngự Thế miếu Tường Quang điện cũ nhật nguyệt chiếu Bảo đao hầu cận ở bên Người Nhìn cháu con mỉm cười rơi lệ Thanh thản trùm lên sắc vải điều Mênh mang Đa Độ đẹp mây chiều Muôn họ cùng chung xây đất nước Xã tắc non sông hết oán cừu. Tháng 11-2012 CAO BẰNG Ngàn núi cao mây phủ Huyền tích 400 năm Bản Phủ vào đêm hội Nến đèn sáng lung linh Người đẹp đến giờ vẫn đẹp Như từ cung cấm bước ra Tiếng lượn lưng đồi tha thiết Chuông chùa Đà Quận ngân nga Nguyên Bình vẫn nắng mênh mang quá Hồng chín vàng tươi lối dẫn sang Minh Tâm xóm nhỏ nhà ấm lửa Dấu vết năm nao bóng Bác còn Này đây thành cũ Đây vườn thượng uyển Này đây giếng ngọc Này đây hồ sen Đây vườn đạn đá Nà Lữ, Phục Hòa Miếu bà, miếu cô Bến thuyền khách trú Xưởng gỗ, lò rèn Này chợ Háng Séng Này đình Cô Xàu Lò gạch hòm sớ Kia đồi Kho Khẩu Đây chùa Huyền Du... Em gái từ xứ Nam Thẫn thờ nhìn sóng nước Bằng Giang Dõi người thưở trước chân ngàn dặm Thao thức đêm trường nhớ cố hương Chàng trai họ Mạc từ Kinh Bắc Thầm nghe cụ tổ bà xưa hát Tiễn tổ ông giữ nghiệp biên thùy Nàng về nuôi cái cùng con Để anh đi trẩy nước non Cao Bằng Cao Bằng Cao Bằng Đèo gối đèo cao mãi Ngựa mỏi gối chồn chân Ngủ đứng bên dốc đá Mơ bạn hàng sáng mai Cao Bằng Cao Bằng Xuôi về Đông Bắc đường ra biển Căng buồm gió đẩy tới phương Nam Mang hồn phục thủy cho dòng tộc Bến lạ mong chờ khách lữ vong Cao Bằng sáng lại trời non nước Tụ về linh khí của ngày xưa Có ngày con cháu chen chân đuốc Như thưở hồn thiêng đất cố đô Tháng 10-2012 CON ĐƯỜNG RA BIỂN Năm lên mười tuổi Mạc Đăng Dung lên thuyền theo cha vượt cửa sông Văn Úc Lần đầu tiên biết thế nào là sóng biển Khi ngọn sóng cao như mái đình trùm lên con thuyền cuốn cậu ra xa Từ dưới sâu cậu bé vùng vẫy chống lại sóng dữ bám được mạn thuyền trước khi người cha túm cậu kéo lên Từ cái lần đầu tiên ấy Cậu không còn sợ biển Cậu bỏ lại trên bờ nỗi sợ truyền đời Những cơn sóng kinh hồn giữa trùng khơi Chuyện thần biển bắt người, bắt cả ai dám cứu người trả nợ Năm mười lăm tuổi Cậu đã cứu được người bám cột buồm sắp chết. Mười sáu tuổi, cậu nhìn thấy những chiếc thuyền buôn vĩ đại của những người da trắng Trên những chiếc thuyền ấy chàng thanh niên thầm khâm phục họ Đêm trở về căn nhà mái rạ nền đất nhà mình cậu thao thức mơ bay đến những chân trời xa lạ, những xứ sở giàu có tiền bạc và sức mạnh Nơi những chàng trai như cậu có thể đi khắp trái đất với những con tàu vĩ đại, những kiện hàng to lớn, với những tráp đầy tiền, vàng bạc. Cậu nhìn hai bàn tay mình Hai bàn tay to, đầy chai sạn không khác gì bàn tay của những người thủy thủ da trắng. Cậu cũng kéo nổi mỏ neo, cũng nâng lên vai, vác đi những kiện hàng to. Với những thứ đồ gốm, xấp tơ lụa trên thuyền cậu cũng đổi được vải vóc, đồ trang sức, đồ kim khí, thuốc men... Cậu hỏi người cha : Cha ơi, để có những con thuyền to lớn đi ra được đại dương thì phải làm gì? Cha cậu trả lời : Con phải có sức mạnh. Con phải làm cho đất nước giàu có. Biển cả sẽ giúp con. Mạc Đăng Dung nhìn hai bàn tay mình. Thật lạ trong đó có cả sóng đại dương đang vỗ dào dạt, cậu đang lái một con thuyền to lớn đi về phía mặt trời lên mỗi sớm. Hai mươi hai tuổi, trong trận tỷ thí đánh gục hai mươi đối thủ bước lên võ đài đô lực sĩ, trong hai bàn tay chàng đánh cá lại cồn lên những cơn sóng biển. Những cơn sóng biển không bao giờ buông tha chàng cả khi cầm dù che đầu vua ở đội quân túc vệ. Hai mươi chín tuổi, chàng có thanh bảo đao sức lực người thường không mang nổi. Trên mình ngựa đánh Đông dẹp Bắc lạ thay thanh bảo đao mỗi khi khua trên đầu binh địch phát ra những đợt sóng ầm ào cuốn tan tất cả các đạo quân cùng thành lũy. Bốn mươi tư tuổi chàng đánh cá trở thành Hoàng đế. Người vẫn không bao giờ nguôi nhớ tiếng sóng biển. Vẫn mơ những con thuyền buôn vĩ đại, những xứ sở giàu đẹp bên kia bờ đại dương. Mỗi buổi sáng Hoàng đế - Người đánh cá nhìn lại hai bàn tay mình, tiếng sóng biển lại nhắc lời người cha ngày trước : Biển cả sẽ giúp con. Tháng 11-2012 LÊ HOÀI NGUYÊN © Tác giả giữ bản quyền. . Đăng ngày 09.01.2013 theo nguyên bản của tác giả từ HàNội. . TRÍCH ĐĂNG LẠI VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM .
|