Cây vườn mẹ

    Khi mùa thu treo nặng trái bưởi đào
    Mẹ mang thai lời ru, niềm hạnh phúc
    Ngày đất trời nở sinh tiếng khóc
    Mẹ một mình khó nhọc vượt cơn đau

    Góc vườn nhà mẹ vùi xuống nhúm rau
    Như thứ rễ lằng nhằng bám sâu vào đất
    Len lỏi tìm mạch nguồn trong mát
    Mọc lên loài cây biết khóc, biết cười

    Tôi hồn nhiên cao lớn giữa đời
    Uống mỡ màu từ yêu thương tình mẹ
    Mảnh vườn mọc sum suê tiếng ong, tiếng sẻ
    Và khoảng trời cao nông nổi, yên lành

    Nắng gió cỗi cằn- mẹ vun đắp màu xanh
    Tay chặt phá thì mẹ ngăn rào giữ
    Tôi đua đòi vươn tầm cao mới lạ
    Chưa biết làm bóng râm che mát đất vườn

    Chưa biết làm sao cho mẹ hết buồn
    Lá cứ rụng, gió rủ về nẻo khác
    Quả bao mùa treo những chùm xanh chát
    Cội rễ nhận về toàn mưa gió, nắng nôi

    Mẹ giữ dành, vun vén cho tôi
    Từ giọt sương ban mai đến ánh trời trong vắt
    Vạt áo quê phì nhiêu màu đất
    Thèm nghiêng vào chín mọng những mùa thu

Phiên bản cánh đồng

    Khi tôi vun trồng xanh những ước mơ
    Mẹ gánh mùa xuân xuống đồng chiêm mặn
    Xuôi dòng sông tát ánh trăng chống hạn
    Cây lúa gầy nhễ nhại giọt mồ hôi.

    Có một thời xuân sắc mẹ đi qua
    Để cánh đồng xanh bao thì con gái
    Mẹ tính tuổi bằng hai lần gặt hái
    Bằng nhọc nhằn nắng hạn lại mưa dông

    Gửi dấu tay trên bùn đất xứ đồng
    Thương cái vạc, cái cò ngày giáp hạt
    Mẹ giữ dành hạt giống sau mùa gặt
    Cái chum sành truyền lại sự ấm no

    Cơn gió Lào cho mắt mẹ âu lo
    Cỏ dại mọc tràn bờ xôi ruộng mật
    Đám lá lúa cứa nóng bừng da mặt
    Ngọn cỏ gừng nhoi nhói những bước chân

    Trời được mùa phơi sao chín vàng sân
    Bống lúa cúi xuống ước mong đời mẹ
    Cây điền thanh ríu ran đàn chim sẻ
    Thóc tròn xoe muôn mắt thức rì rào

    Tôi cõng tuổi đời qua lối ca dao
    Bàn tay xước móc hang cua, bắt cá
    Thân đen nhẻm lẫn vào trong rơm rạ
    Móng chân vàng lội vũng nắng chạy rong

    Mẹ trao cho tôi một ngọn gió đồng
    Tiếng cu gáy vọng trời xa khó nhọc
    Vết bùn non gót chân thời đi học
    Để khi xa tôi nhớ lối về làng

    Và tôi như hạt thóc vàng bé nhỏ
    Mẹ đã gieo hy vọng ở trên đồng
    Chợt lo sợ ngày cuối mùa hết vụ
    Hạnh phúc mẹ chờ chẳng kịp trổ bông…

Mùa gặt

    Mảnh trăng hạ tuần cong như liềm trấu
    Móc nỗi niềm vào cây lúa tinh mơ
    Người làng bước xuống cùng mồ hôi trong giấc ngủ
    Mang nét cần lao, lam lũ vào mùa.

    Những thôn nữ đang chín thời con gái
    Vành nón, vuông khăn giấu nỗi thẹn thùng
    Chỉ lộ ra tiếng cười và cái nhìn rạo rực
    Cho tôi gặt về nặng trĩu nhớ mong.

    Lại nghe đất dào lên lời mưa nắng
    Bao lo âu, hy vọng đổ xuống đồng
    Khi cây lúa uốn câu niềm hạnh phúc
    Thì nỗi vui lòng mẹ mới trổ bông.

    Để hạt thóc tròn căng câu tục ngữ
    Cả rạ rơm cũng vội vã nhọc nhằn
    Đám mây màu bùn hãy gieo mỡ màng xuống ruộng
    Đừng tạt ưu phiền lên sân thóc đang săn.

    Bàn tay sàng sẩy, bàn tay nhóm lửa
    Biết gieo mồ hôi cho sự sống nảy mầm
    Vẫn hiền lành như dây khoai, gié lúa
    Ký thác cuộc đời trong hạt thóc hiến dâng.


. © Tác giả giữ bản quyền
. Tác phẩm cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ NamĐịnh ngày 05.01.2013.
. Đăng tải lại xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com ©