“Đâu phải bây giờ anh mới yêu em”(**)
Mà đã khoái từ khi mới gặp
Vừa chạm tay đã nghe mình đỏ mặt
“Run như run thần tử thấy long nhan
Run như run hơi thở chạm tơ vàng”(*)
Như Hàn Mạc Tử thấy Mộng Cầm. Bá chấy !
Em bảo thương vì thấy anh khờ dại
Không biết ma lanh đấu đá với đời
Thương anh vì nghèo rớt mồng tơi
Mà xả láng chơi cho hết bóp
Gã nhà quê giả đò chơi sộp
Cũng như ai đăng ký thượng đài
Xĩn xĩn rồi chẳng biết sợ ai
Có ba thành công lực mà dai thấy sợ
Trong tình yêu anh nhiều phen vỡ nợ
Cũng phàm phu tục tử như ai
Cũng ăn dơ nói phét dài dài
Cũng trần tục như chúng sinh dưới thế
Kể tội ra anh nhiều vô số kể
Mà em thì- hề- xá tội vong nhân
Tự nguyện cho không những lúc anh cần
Cứ ban phước như thiên thần tại thế
Tình cho anh nhiều như sông bể
Em ơi em – anh biết sợ em rồi
Yêu làm gì một cái gã dỡ hơi
Dốt thấy mẹ mà lên đời thi sĩ..
2.
Nói sở thích thì tụi mình nghịch lý
Em khoái Beethoven còn anh kết Viễn Châu
Em mê Thái Thanh còn anh khoái Lê Vũ Cầu
Vậy mà hai đứa thương nhau mới lạ ?
Em uống cốc tai còn anh ghiền trà đá
Em đọc Hemingway còn anh đọc Kim Dung
Anh tuổi Mão em tuổi Dậu tương xung
Vậy mà hai đứa chung mùng mới lạ ?
Có lắm lúc anh tưởng em là má
Cạo gió xức dầu mỗi lúc anh say
Có khi anh tưởng em là chị hai
Quyết liệt bênh anh khi nghe người ta nói xấu
Và cuối cùng em là người yêu dấu
Cho anh hôn ở bất cứ chỗ nào…
(*)Thơ Hàn Mạc Tử
(**) thơ Xuân Quang
BẠN VỀ AM CŨ THĂM TA
Chúa ơi ! nhà ngươi ở đâu lù lù tới
mấy chục năm rồi không thấy mặt nhau
dè đâu ngươi cũng dính vòng danh lợi
cõi phù hư mấy đợt lao đao
thì thôi -phủi chân ngồi xuống chiếu
làm với nhau xị mốt xị hai
ở đây không có hoan hô hay đả đảo
không có dùi cui – không có khói cay
tìm rách mắt cũng không có em dài tóc
cứ tưởng như ta gối mỏi chân giùn
đừng hỏi tại sao đầu ta trọc lóc
cuộc hành hương đời lọt xuống mê cung
hơn sáu mươi rồi không biết già chưa ?
sao vẫn thèm bia- vẫn mê con gái
sao vẫn cứ ham nỗi đau cuồng dại
tự hành hạ mình chẳng biết trách ai ?
ta nhìn nhau - tức cười tên tiểu tốt
sao ngươi cười nhẹ hều vậy lục lăng ?
nhớ hồi đó hai thằng học chung một lớp
ngươi khoái con Vân – ta kết em Hằng
cạn ly đi - người về từ xứ tuyết !
Canada - lạnh lắm - biết rồi !
người bạn già đã bao năm biền biệt
say hết đêm nầy - kể chuyện nổi trôi
ngươi hỏi ta còn làm thơ không hả ?
chẳng làm thơ thì ta biết làm gì !
ta ấm ức nên thơ toàn dung tục
ngươi lỡ nghe rồi xin đừng hỏi mần chi !
ta cất am - cạo đầu mà ăn mặn,
làm Lỗ Trí Thâm lây lất qua ngày
tu cái gì mà cái đầu cứng ngắt
tuần bảy ngày – bữa xỉn bữa say…