CHUYỆN CỔ TÍCH
Trệt xuống đất cho mát trời ông địa
Nước mắt quê hương uống thét phát ghiền
Mấy thằng nam đừng chơi gian lận
Lót long đền, phái nữ họ ghen !
Món dân dã, lai rai tới bến
Đâu ở đâu, lại giống xứ mình
Trước khi chết còn xuống câu vọng cổ
Bạn ta cười, vỗ vế, y kinh !
Mấy bà bạn trông còn được đại
Lâu ngày giờ như thấy hồi xuân
Mấy cha cứ đèo bồng, phát ớn
Nước nôi gì mà cứ phân vân !
Cạn ly đi để nhớ hồi con nít
Chơi nhà chòi cùng rủ tắm mưa
Của thượng đế cho thì cứ nhận
Ai nhớ quên cũng tới bây giờ !
Nhỏ nhiết gì, thân ai nấy giữ
Nhắc làm chi quá khứ, thêm thèm
Nghèo, giàu gì cũng thời có số
Cục đất không còn mà để chọi chim !
Quên tuổi trẻ để sống vì tuổi trẻ
Suôi gia rồi sống hết đời đi
Người dưng cả, đừng chơi kê tán
Lỡ có ai lén thấy, phân bì !
Bạn bè cũ gặp nhau quá đã
Vui thật tình nghĩ chi tới trăm năm
Đồ nhấm nháp còn nằm chương ướng
Sao mấy cha lại muốn ăn năn !
Mấy chục năm, biết trên biết dưới
Có chìm xuồng cũng hú hí cho vui
Hương một thuở nghe còn thơm phức
Nhầm nhò gì, chuyện cổ tích, trời ơi !
Thềm xuân 2013
THẾ GIAN NẦY QUÝ LẮM EM ƠI
Khi cuộc sống ngày càng thêm chật vật
Bởi tình, tiền là nỗi khổ triền miên
Ta sàng lọc lại mình bao kiến thức
Treo nỗi buồn lơ lửng mảnh trăng nghiêng !
Thời thế mới mà trông ra rất cũ
Chuyện đời xưa lại chẳng cũ bao giờ
Đời ngắn ngủi, đi hết đời chưa hết
Thơ viết hoài có đốt chẳng ra tro !
Sự việc gì mà ồn ào đến vậy
Có văn chương còn cứu rỗi cho đời
Có thầy thuốc còn cứu người thoát hiểm
Tận thế ư, nào phải trò chơi !
Nghe chim hót hương đời bay bát ngát
Đường chông gai vẫn vững bước chân mình
Lúc nào đó ta trở về cát bụi
Thật diệu kỳ trong cõi tử sinh !
Có nhiều lúc ta cám ơn, không nói
Sự lọc lừa nói chẳng cám ơn
Quên và nhớ sao đồng tình đến vậy
Yêu hòa mình, sống chẳng thiệt hơn !
Ta có trái tim và quê hương có một
Nên nâng niu như thể tình nhân
Ý tưởng bao la trong con người nhỏ bé
Cuộc trăm năm so lại thấy thật gần !
Nhìn lên thấy trời cao lồng lộng
Ngó ngang người, ta biết sống như ai
Đời ngắn ngủi, đi hết đời chưa hết
Bận lòng chi cho đến kiếp mai !
Còn thân thích, còn bạn bè hơn báu vật
Còn yêu đương, còn hưởng thụ của đời
Nửa sự thật đâu phải là sự thật
Thế gian nầy quý lắm, em ơi !
Châu Đốc, 21 - 12 - 2012
CÂY HẠNH PHÚC BÊN ĐỜI
Mưa tháng chạp mà lòng ta ứa lệ
Hỡi, người tình trứng mỏng của ta ơi
Ôi, đẹp quá trong màn sương hư ảo
Ta biết ta thêm thân phận làm người !
Mớ chữ nghĩa thầy trao từ dạo đó
Đủ cho ta kiến thức giữa đời thường
Đủ trả lời em tháng năm tình ái
Đủ biết mình còn có quê hương !
Huyền diệu quá khi vầng trăng lơ lửng
Gió giao tình trên da thịt mây chao
Ta cúi xuống hôn em vào muôn thuở
Giọt trăng vàng mắc cạn giữa đời nhau !
Ta đã trồng bên đời cây hạnh phúc
Suốt bốn mùa hoa trái cứ tự do
Em thấy không, quê hương mình đẹp lắm
Rừng biển núi sông đồng ruộng rợp cánh cò !
Chưa hết yêu nên còn thích sống
Hiểu thế nhân bảy nổi ba chìm
Đi từng nơi lắng nghe đất thở
Nhìn mặt người để thấy anh em !
Ta thương đời dẫu còn vay trả
Có vui không con mèo nhỏ của ta ơi
Ta nói thật, hết đời chưa trả nổi
Món nợ tình dai dẳng đến tàn hơi !
Tết dương lịch , 2013
© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Châu Đốc ngày 04.01.2013.
. Xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com khi trích đăng lại.
|