  PHAN THANH CƯƠNG Quý vị đang nghe Serenade của Toselli VỸ TUYẾN
Bắt đầu bằng rừng cây khô Bằng tôi em – Cạn đáy sông hồ Là lời nắng , lời mưa như thời tiết Là dĩ vãng đành quên xanh màu biếc Mắt ta nhìn lạc bóng hình nhau Không đợi gì cây nẫy lộc mùa sau Ôi giấc mơ duyên đã thay đầu thế kỷ Tình đã chuyển dần sang lý Giữa căn nhà –một vỹ tuyến chia đôi Trái đất quay nghiêng trốn ánh mặt trời Đêm càng tối lằn ranh kia càng rõ Tôi không thề biến không thành có Tay nhân gian không vẽ nổi thiên đường Suốt cuộc đời không giữ lược kề gương Chải tóc rối soi qua qua tình đã nhạt. Có thể là người dưng –chưa thể khác Cánh yêu thương xếp lại xót qua lòng Khi giật mình nhìn lại khoảng không Là chiều xuống ,chiều rơi trên vai áo Tội nghiệp nồi niêu cùng cơm cháo Bỗng dưng - thiếu ấm một tay người Tội nghiệp bao lần khung cửa khép Khóa chốt hoài không giữ được niềm vui. MẮT EM
Chỉ là em ngủ đó thôi Mà hai nét cọ vẽ đôi lá lành Chỉ là sương sớm long lanh Chạm vào nhau để anh thành giọt mưa Nửa mai có ngọn sao thưa Nửa đêm có ánh nắng tươi dỗ dành Cảm ơn đôi mắt nhìn anh Nhìn anh giữa những màu xanh đất trời Hai hồ nước động đầy vơi Cho anh ngụp lặn rong chơi bến bờ Đêm về thức với trang thơ Từ thơ đến mắt ướt tờ giấy nhung Em xa hơn cả nghìn trùng Để nửa mai lại ở cùng nửa khuya. Sài Gòn 29.9.2012
Suối Reo Tình Ngược
Chia tay rồi. Tôi vào Nam –Em ra hướng Bắc Mỗi phút giây là chia cách nhân đôi Ta ngược chiều nhau theo chuyến xe đời Thời gian qua. Tiếng gọi thời gian như khách gọi phà Tôi vẫn giằng tâm bên tờ lịch rớt Cơm ăn áo mặc – tôi đi xa Và tình em… Tôi đổi bằng khờ khạo Bằng dây leo kín chỗ ta ngồi Quên tay mình đan giữa đá đôi Môi em thắm –đá đôi thành một Nếu như tình không con dốc ngược Thì suối lòng chẳng có tiếng reo Về đây- Tôi lại nhìn đèo Ở đâu đó có sông chiều em ngắm Ơi chiếc lá đầu nguồn trôi thầm lặng Tấp vào bờ bãi những ăn năn Con nước đục trong Đi hết vòng eo lưng cong,em tôi còn mỗi bến Áo cô dâu mặc vào định mệnh Tôi vỗ tay nào phải cánh tay mình… VỀ TRƯỜNG XƯA
Trường ơi ! Tôi về đây Nhớ tôi không ? Mà gió xuống sân đầy Cây có hay gì mà lung linh lá Hành lang dài như dang đôi tay… Một mình ôm hết không gian xưa Thầy ,bạn bè đâu,chẳng về chia ? Chia ra trời đất cho nhỏ lại Để bớt mênh mông một buổi chiều . Trường vẫn xưa và người rất mới Có ai nhìn tôi như khách xa Tôi lạc vào chính nơi thân thiết nhất Mình ngồi,mình đứng , những phôi pha Xưa ngồi làm thơ trên lá Đứng nhìn lá rơi tóc ai Ngày ấy có người đi giữa hai tà áo Tôi thấy thơ mình cùng ,trước ,sau ,bay Áo học trò như bông gạo trắng Thả sân trường làm mây lung lay Tôi đi thay đổi bao màu áo Áo xưa mình mặc –trắng hôm nay…
© Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ SàiGòn ngày 20.12.2012. . ĐĂNG TẢI LẠI VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM .
|