Hịch Lương Tâm

    Nhỏ vô cùng, không dân cũng chịu!
    Lớn thế nào, dân liệu cũng xong!
    Hỡi toàn dân! Chung sức chung lòng
    Đâu lưng mà giữ Non Sông Cõi Bờ!

    Lịch Sử là Giấc Mơ Hiện Thực!
    Có Tổ Tiên, có Tổ Quốc hôm nay
    Toàn dân ghi nhớ từng ngày:
    Ngọn rau tấc cỏ, không ai cho mình!

    Xưa, bao kẻ hy sinh vì nước
    Sau, muôn người hưởng được Tự Do
    Xưa / Sau, quyết định một giờ:
    Ở đâu cũng hướng lá cờ, xung phong!

    Bà Triệu Ẩu dẫu lòng nhi nữ
    Trên mình voi nắm giữ cờ vàng!
    Quang Trung áo vải hiên ngang
    Cờ đào nhuộm máu, ta càng quyết tâm!

    Đất nước ta: Phía Nam Trời định
    Đất nước ta: Một lệnh giữ gìn
    Làm dân, yêu Đất Nước Mình
    Làm người, phải trọng cái Tình Núi Sông!

    Hãy đứng dậy! Toàn Dân! Tất cả!
    Dẫu anh hùng như lá mùa Thu
    Không ai chấp nhận kẻ thù
    Tóc ta cắt được, nhưng đầu thì Không!

    Nhỏ vô cùng, không dân cũng chịu
    Lớn thế nào dân liệu cũng xong!
    Quan nhất thời: Sắc Thị Không
    Dân Vạn Đại: Mặt Trời Hồng Chân Lý!

Trương Nghĩa Kỳ

21 Tháng 12 Năm 2012 Tận Thế

    Ba hôm nay không có mặt trời. Thiên hạ đồn nhau sắp tới ngày tận thế. Trời không biết có nghe không mà ba hôm rồi nhỏ lệ. Mưa hoài thôi, ngày đêm thật buồn…và ngày mai có thể mưa nhiều hơn, tin khí tượng không thấy gì dứt khoát. Nếu tận thế thật là vì Thiên Chúa phạt? Mà tại sao Chúa lại tạo con người? Có chắc chi Thiên Chúa là Trời…vì Trời kia, ba hôm rồi nhỏ lệ!

    Hai mươi mốt tháng Mười Hai, chỉ còn ba tuần lễ. Hết hôm nay là bớt một ngày. Lũ chim trời có cánh thì bay. Lũ cáo có hang thì chạy về chỗ núp. Riêng con người thì muôn đời sì sụp, không tìm đâu ra cái gối gối đầu! Chuông Nhà Thờ không biết sẽ rơi đâu, cả vũ trụ âm u chắc chỉ còn nghe tiếng khóc?

    Những ngôi Chùa chắc cũng bay mất nóc. Chín đợt Phù Đồ xây dựng để làm chi, những kẻ vô gia cư ngó xuống đất đen sì, nhặt hết đinh rơi không để cho bồ câu đậu? Chim có tổ để về nương náu, giống bồ câu không làm tổ trên cây! Những mái Chùa, mái Nhà Thờ…đều có gắn gai. Đau đớn lắm nếu như ai chạm phải, huống gì chim, thưa Chúa của muôn loài!

    Ba tuần lễ nữa, hạ tuần tháng Mười Hai, hỡi những ai có tình thân mến / hãy tìm nhau tỏ lòng lưu luyến, ngay bây giờ…dù giữa gió mưa!

    *

    Ba hôm nay, bầy quạ thấy như thưa, chúng sẽ đậu ở đâu để chờ kêu quạ quạ? Ngày tận thế, sắp rồi, mau quá. Lễ Noen không có năm nay!

Trần Vấn Lệ

Em Ơi Em Bình Minh

    H ôm nay không có nắng, hoa vẫn nở bình thường: nụ hoa hồng dễ thương –“ơi em người yêu quý!”

    Nói với hoa như thế. Nghĩ em là nụ hoa, anh yêu em thiết tha…chắc anh là kiếp bướm?

    Tư Mã có bước gượm khi đi bên Văn Quân? Kìa con bướm đang vờn, Trác Giai Nhân đâu nhỉ?

    Dòng sông xanh chung thủy là nền cỏ phẳng phiu. Trời đất là tình yêu, bao nhiêu không bờ bến?

    Tình yêu ơi chim én bay về nhé mùa Xuân. Một tháng nữa, rất gần, ba tháng Xuân bất tận!

    Anh sẽ là ánh nắng ủ ấm lòng của em! Em hãy là hoa duyên, anh ghé môi hôn mãi…

    Tại em là con gái, em à, em biết không? Anh nhớ dốc Bà Trưng, nhà em kìa, hoa nở! Đà Lạt, muôn năm nhớ!
    Em thì muôn năm thương!
    Người có một Quê Hương, em – Quê Hương Duy Nhất!

    Cón bướm bay, có thật, em ơi em bình minh…

Trần Vấn Lệ

Anh Gọi Em Và  

    Trời mưa…
    Có lẽ, ba giờ sáng. Tôi trở mình nghe mưa tỉ tê. Giụi mắt, nhủ mình: thôi ngủ tiếp. Mà mưa, buồn quá…cứ bay về.

    Dĩ nhiên…
    Là chỉ về đơn chiếc, không có bàn tay ai đón mưa, không có tấm lòng ai mở cửa. Chỉ tôi…Buồn quá, mở lòng thơ!

    Bài thơ…
    Không lẽ là như thế? Anh ghét em! Trời ơi ghét em. Nếu đã ngủ thêm, Anh nối mộng, thấy em bước nhẹ, bước trên thềm!

    Thấy em…
    Bước nhẹ. Chân em bước, thềm nở đầy hoa, em cũng hoa…Đà Lạt bay về trong ký ức cho anh yêu quý mãi quê nhà!

    Mưa tháng Chạp rồi…
    Hoa Trạng nở. Cổng trường Đại Học, em ngày xưa, anh đưa tay chỉ trường anh dạy, khuynh diệp hai hàng xanh nắng mưa…

    Kiếp sau…
    Anh ước làm khuynh diệp, lá mọc nghiêng và cây cũng nghiêng, em qua đứng lại nhìn cây lá, anh ở hiên trường anh ngó em…

    Chưa có một ai
    Xinh đến nỗi, tôi tương tư mãi đến bây giờ. Học trò tôi có hai ngàn đứa, mà mỗi em là Một Giấc Mơ!


    Cổng trường Đại Học…
    Bây giờ vẫn…là một đêm dài mưa tỉ tê. Anh biết em đâu còn bé bỏng, trong mơ chẳng thấy bóng em về!

    Nếu Ba còn sống…
    Thì anh đến, nói với “Ba à, con nhớ thương!”. Mạ đứng bên Ba lườm mắt, quát: “Con tui đã lớn, nó theo chồng!”.

    Cơn mưa hồi tối…
    Buồn rưng rức. Anh gọi em. Và nghe tiếng mưa…

Trần Vấn Lệ

Hỡi Ơi Lũ Chúng Ta

    Này em, đưa tay lên xé giùm anh sương sáng! Phất cao cờ Cách Mạng, chúng ta tìm bình minh…

    Tại sao Quê Hương mình / không có ngày tươi sáng / buổi mai còn chạng vạng / đời ngàn năm âm u…

    Ai bạn? Và ai thù? Hôm trước là hữu nghị, hôm sau thì chí chóe / trắng với đen nhạt nhòa…

    Ai nói “Lũ chúng ta / lạc loài dăm bảy đứa” (*)? Ruộng nương và nhà cửa / của mình hay của ai?

    Chiến đấu vì tương lai / hay kéo dài quá khứ? Trong vũng lầy lịch sử / Trần Quốc Toản đứng đâu?

    Mới mười sáu tuổi đầu / thằng bé biết yêu nước…mà những người sinh trước / hô vang xong, về nhà!

    Trần Quốc Tuấn không qua / gặp thằng bé đó nhỉ / chuyện chắc không ai để / chi vào trang sử hồng!

    Ôi Hội Nghị Diên Hồng / vẻ vang gì cứ nhắc? Khắc vào tay Sát Đát / đứng dậy / nào! Đứng lên!

    Máu của người thanh niên / chảy trên rừng trên núi / giữ từng bờ từng bụi / giữ sơn hà…cho ai?

    Thương chứ những người trai / tương lai không có họ! Hội nghị là cái chỗ…cho những ông già ngồi!

    Nếu người già ngậm cười / đứng dậy cùng đánh giặc / ....................

    Thằng Tàu đặt Việt Nam / và…chúng ta Vượt Biển! Lịch sử đó, đau điếng, nhìn đi và xé đi! (**)

(*) Thơ Vũ Hoàng Chương: “Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa, bị Quê Hương ruồng bỏ,GiốngNòi khinh!”.
(**) Nước ta, khởi đầu là Đại Cồ Việt rồi Đại Việt, rồi Đại Ngu, rồi lại Đại Việt, rồi Nam Việt, rồi Đại Nam – tại sao nước ta là Việt Nam? Hỡi những người chép Sử, nhìn lại và…làm sao thì làm! (làm sao cũng chẳng làm sao, dẫu có làm cách nào…cũng chẳng làm chi!)

Trần Vấn Lệ

Khi Yêu Nhau

    Khi yêu nhau, người ta không nói, để trái tim thao thiết thay lời, để bầy chim ca ngợi mặt trời, để hoa hồng em ơi vì em hoa nở…

    Khi yêu nhau, một giây hơi thở / đủ buộc ràng đời đến trăm năm. Có thể người ta nói rất âm thầm, bốn mắt nhắm cho vầng trăng lộng lẫy…

    Hai chữ Tình Yêu không cần nhìn thấy…bởi thấy rồi ở Lưu Bút Ngày Xanh. Ánh mắt người con gái long lanh, ánh mắt người con trai có hình sông dáng núi…

    Trong chiến tranh, tình yêu là chờ đợi. Trong hòa bình tiếp nối ước mơ. Tình yêu từ xưa rất đổi xưa / là bài thơ không cần câu kết thúc…

    Hãy đếm tình yêu như đếm tóc…tưởng tượng mình cầm hạnh phúc trên tay. Người đàn ông nào cũng muốn mình kẽ chân mày / cho người đàn bà mình yêu thương mãi mãi…

    Ai bảo em được sinh làm con gái / cho anh thề chê hết thảy giai nhân!

Trần Vấn Lệ

Một Noel Đúng Nghĩa  

    Hai ngàn mười hai năm…Chúa hai-ngàn-mười-hai tuổi! Khắp năm Châu ca ngợi / Chúa vào Ngày Giáng Sinh!

    Chúa – biểu tượng Hòa Bình. Chúa là Nguồn-Sự-Sống. Chúa là Bất-Bạo-Động. Chúa là Yêu là Thương!

    Chúa sinh ra bình thường / dù là Con Thiên Chúa. Tại vì sao như thế? Tại vì nhân loại thôi!

    Hơn hai ngàn năm rồi / Chúa chưa ngày sung sướng. Chúa chấp nhận đau đớn…vì nhân lọai chưa yên.

    Chúa chữa bệnh người điên, nhưng người điên nhiều quá. Chúa bên người già cả, lắm người còn kiêu căng.

    Chúa đấm ngực ăn năn. Giáo đường rung chuông sáng. Chúa đứng trên bệ tượng. Chiều, tiếng chuông ngân nga…

    Làm dấu rồi đi qua, không ai hỏi sao Chúa / cứ đấm ngực từng bữa / trước tín đồ cầu Kinh?

    Quả chưa ai giật mình: Tại sao con Thiên Chúa / mà chịu đày chịu đọa / chịu ở thế gian này…

    Chắc chắn sẽ có ngày / Chúa không còn đấm ngực. Ngày đó, Ngày Hạnh Phúc – khi người biết yêu người…

    Ngày đó cứ mong hoài! Nhưng chắc rồi sẽ đến. Ngày Giáng Sinh vinh hiển / hi vọng từ sang năm?

    Bứt dây gai, ném, quăng! Lệ khô con mắt Chúa. Hoa bừng trong máng cỏ. Ôi! Noel! Noel!

    Anh hãy nói với em, em hãy nói với chị, cha hãy nói với mẹ: Thật Tình Chúa Giáng Sinh!

    Hãy mở rộng trang Kinh! Hãy mở lòng Nhân Ái. Hãy quay đầu nhìn lại: Ta Mất Mấy Ngàn Năm!

    Đừng để Chúa ăn năn. Chúng ta làm điều đó. Hãy dẹp đi máng cỏ / mà xây những bồn hoa…

Trần Vấn Lệ

Thư Không Dán Tem

    Cũng cả tháng rồi / tôi chẳng biết tôi sao / cứ đằng hắng là trào ra búng máu – máu tháng Tư? Máu tốt hay máu xấu? Tôi có nên đi khám bệnh xem tim? Tôi có nên đừng nhắc nữa tiếng Em (mà không nhắc / buồn ơi / đau hơn thổ huyết!).

    Phải chi tôi biết làm Thơ Tứ Tuyệt – bốn câu thôi và ngưng lại treo nhìn / tôi thấy tôi trong đó / thấy tình / em bất tử như có nhiều bài thơ bất tử. Xưa rất xưa, những bài thơ đáng nhớ / đâu có dài hơn dài quá bốn câu đâu? Em ơi em, con số Bốn thảm sầu…làm tôi nhớ lại tháng Tư Sầu Thảm!

    Một đời người, một trăm năm, đi qua nhiều trạm. Trạm hoa niên tôi gặp em cười duyên, trạm kế tiếp…tôi lên rừng Cải Tạo. Người ta nói tháng Tư Tháng-Máu / hèn chi tôi đằng hắng đau, đau! Cả tháng rồi tôi chẳng biết tôi sao, mình sắp chết hay là còn-sẽ-sống / tiếp kiếp người qua nhiều mùa gió lộng, qua nhiều mùa tôi nhớ thương em…và làm thơ nói với lũ chim / tìm cho được người đọc tôi / đọc thơ tôi từng chữ…

    Cả tháng rồi tôi mở chồng Lịch Sử / thấy quê nhà buốn quá, thê lương. Tờ lịch tháng Tư đen đúa thật buồn / sao người ta không in nó màu đỏ lòm như máu? Sao người ta không in nó lên trên ngực áo / để nhìn nhau mà não nuột não lòng…Người ta treo cờ, người ta gắn điện sáng trưng / giống y hệt hôm nào mừng Tết!

    Cả tháng nay tôi nghe mình mền mệt. Tôi làm thơ…chớ không thiết làm chi. Phan Bội Châu có câu nói kỳ kỳ: “Lập Thân Tối Hạ Thị Văn Chương”, buồn thiệt! Tôi tự hỏi tại sao Lý Thường Kiệt / với một bài thơ đuổi được ngoại bang? Người đời sau thơ xếp lớp xếp hàng / ba mươi tháng Tư ngỗn ngang tâm sự!

    Em! Hay là tôi nên đi tự tử? Nghe tim đau, đau quá, lắm, rồi em…

Trương Nghĩa Kỳ

Từ Hai Câu Mở Đầu

    K hổ nhất đời người: Quên cái Nhớ! Khổ nhất đời anh: Cứ nhớ em! Nhiều khi muốn chặt tay mình đứt, viết được thế rồi không viết thêm!

    Mà có hai câu rồi đã bốn, bây giờ năm, sáu…sẽ lê thê? Nhiều khi nhắm mắt ru mình ngủ, một thoáng chiêm bao: em hiện về!

    Một thoáng chiêm bao là một thoáng, một trăm năm chỉ thoảng qua sao? Một ngày thăm thẳm không gì nhớ, một thoáng chiêm bao ruột lại cào!

    Giữa cõi âm dương, dương chẳng thịnh, hèn chi Quang Dũng uống cà phê, khuấy ly mà tưởng ai cười đó, mà tưởng đời chưa có biệt ly…(*)

    Khổ nhất đời người cái bắt tay, cái “tao không muốn phải xa mày”, rút khăn chùi mắt cho người Lính: “Thôi nhé em nằm đợi máy bay…”.

    Tiếng trực thăng kêu rít giữa trời, banca ném xuống, đất lên hơi…Cỏ cây nằm rạp trong giây phút, một chiến trường thưa thớt với tôi!

    Nhớ Lính nhiều khi lòng quặn thắt, nhớ em trời ạ ruột gan tan! Khi không mình gặp chi không biết, gặp lại làm chi lúc tuổi tàn?

    Khổ nhất đời người, nói với thơ, với em xa lắm chắc không chờ…Giàn bông giấy đỏ nhà bên cạnh, tiếng bước chân nào trong tiếng mưa…

(*) Thơ Quang Dũng:
“Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ!”

Trần Trung Tá

Câu Cuối Một Bài Thơ

    T rong gió như có mang theo hơi nước. Mấy hôm nay lành lạnh giống như mưa. Mà, kia, kìa, lòng lá vẫn khô. Chưa thấy mưa, tôi cũng khô lòng như lá…

    Mấy hôm nay nhớ Sài Gòn chi lạ. Cuối tháng Tư, ờ, đang cuối tháng Tư. Ba mươi bảy năm tôi chưa mở miệng cười / tươi như thuở mình còn dạy học. Ba mươi bảy năm, nhắc Sài Gòn, nhiều người muốn khóc. Một Nước Non nằm mãi mãi trong tim, một Sài Gòn từng có tuổi có tên, ba mươi bảy năm…hỡi ơi chìm đáy biển!

    Học trò tôi viết thư qua đau điếng: Thầy biết không hoa cây dầu đang bay, và, mưa rơi thưa thớt trong ngày, lá me rụng…thấy Sài Gòn như chết! Học trò tôi, tôi tin em nói thiệt / về hoa dầu, về mưa nhẹ, lá me bay…Sài Gòn ơi, tôi đang mở vòng tay / mà không có một người thân siết lại. Những học trò của tôi phần đông con gái / lỡ Xuân Thì có lẽ cũng muôn năm?

    Ba bốn hôm nay…gió rất âm thầm / còn hơi lạnh của mùa Đông hôm Tết, còn hơi lạnh của bao nhiêu sông nước, của quê nhà thảm thiết Tháng Tư Đen! Tôi ăn chay, tôi niệm Phật, tôi muốn quên – quên tuốt luốt cả thời gian Cải Tạo. Trong lòng tôi quyết không cho nương náu / nỗi căm hờn…vì tất cả Việt Nam ! Nhưng tại đâu sóng nổi đất bằng? Nhưng tại đâu Chúa, Phật đều vắng mặt? Những tiếng chuông trải thảm dài trên đất. Ôi tiếng người khóc ngất – boong…boong…

    Trong gió như có mang theo hơi sương…Trong gió như có nỗi buồn khôn tả. Ôi tôi ngửa được lòng như lá, tôi xin Trời rót xuống một cơn mưa!

    Tôi xin Trời cho câu cuối bài thơ Là Nước Mắt Tôi Chảy Về Tổ Quốc! Là Tình Yêu tôi kính dâng Trời Phật: Tất Cả Mọi Người Dựng Lại Việt Nam !


© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 05.12.2012.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com