TRẦN VẤN LỆ

Quý vị đang nghe
Thung Lũng Hồng của Phạm Mạnh Cương

Đây Một Bài Thơ

    “Nếu mà em ôm được gió, đường đâu có ngập lá vàng!”. Em nói như là thủ thỉ, anh nhìn đường, lá, lang thang…

    Phải chi anh mà hóa gió / để em ôm chặt suốt đời. Ờ, tại sao anh như cỏ, có ngày em ngó xa xôi?

    Khi người ta yêu hay nói / chuyện gì chẳng chuyện gì đâu? Vài áng mây trời trôi nổi / cũng làm con mắt người chao…

    Tình yêu chắc là chỉ đẹp / khi người gặp người mùa Xuân? Lúc đó, hoa hồng bướm trắng, lòng người mặc sức bâng khuâng?

    Em sẽ nói gì lúc đó / hay chờ anh hái hoa trao? Mặt em là hoa rồi nhé, hai bông hoa mới đẹp sao!

    Con đường sáng xe chưa chạy, gió đùa đuổi lá bay thôi. Phải chi anh là gió nhỉ / để em ôm suốt một đời…

Trần Vấn Lệ

Lạc Bầy

    Con quạ lạc bầy thì phải? Nó kêu mấy tiếng thật buồn. Một mình nó thôi. Cô đơn. Nắng sáng nay vờn lá cỏ…

    Trời hôm nay không mưa gió. Một ngày sẽ đẹp vô cùng? Tiếng quạ rớt vào mênh mông không chao dòng sông lặng lẽ…

    Rồi thì, nó bay như xé từng làn mây mỏng như tơ. Vài ba ngọn cỏ đong đưa, nó bay tạo nên trời gió?

    Tôi nhìn hút theo bóng nó, mong sao cho nó gặp bầy, mong sao nó quên ở đây, có tôi muốn bay như nó…

    Nắng vờn long lanh lá cỏ. Hoa đỏ nở đỏ đường xanh. Cảnh bình minh đẹp như tranh. Một ngày mùa Đông thật hiếm…

    Tôi nhìn xa xa ra biển, cánh buồm ai lạc trong mây? Ai đi về Bắc, về Tây, cánh buồm chỉ còn chứng tích?

    Tôi nhìn quê nhà mờ mịt, tang thương hoa lạc bên đường. Tôi cũng lạc rồi Quê Hương, tiếng buồn gọi ai cảm hứng?

    Tôi nhìn xa xa biển sóng. Sóng lòng tôi biển hay dâu? Thơ tôi mở bài, một câu: “Con Quạ Lạc Bầy Thì Phải?”.

Trần Vấn Lệ

Trạm Xe Bus Một Lề Đường

    Một ngày rồi cũng qua đi. Chiếc xe bus đậu, ai kìa cô đơn. Chiều trên đám lá xanh dờn, mấy tơ nắng nhạt, hoàng hôn sắp vàng…

    Ở đây mà xóm mà làng, chắc xanh đọt lá khói ngang mái nhà? Không là Mẹ cũng là Cha, chờ con cái bước vào nhà bữa cơm…

    Mười năm rồi, mười năm hơn, chiếc xe bus đậu bên đường xuống. lên. Thế mà không tiếng làm quen. Biết đâu lòng cũng rất thèm có đôi?

    Nước Non Non Nước đổi dời, đồng dâu hóa bãi, biển khơi hóa rừng! Nghĩ mà buồn chớ, phải không? Phải quen ai nhỉ, mở lòng với ai…

    Chiếc xe bus chạy đường dài, mình lên, ai xuống, gặp hoài ở đây, kịp đưa tay vuốt chân mày, vội lên xe sợ xe đầy, lỡ xe…

    Một ngày không nhắn không nhe. Mười năm như vậy không dè mười năm. Lên xe ngó bóng ai thầm, nhớ mình hồi nãy ai cầm tay nhau!

    Chúng ta như nước qua cầu, khác chăng nước bởi mái đầu đẵm sương…Người về. Người đi. Hoàng hôn…Trạm xe bus. Một lề đường. Bơ vơ…

Trần Vấn Lệ

Anh Đem Vào Giấc Mơ Của Em  

    Cơn mưa khuya đã tạnh. Sáng nay, Chúa Nhật, vui. Em vẫn còn ngủ vùi…và mỉm cười, thương quá!

    Chuông Nhà Thờ ra rả. Chuông từ Chùa ngân nga. Hơi thở em thở ra…thơm một vườn hoa nội!

    Anh kéo mền lên tới hai vai em tròn đầy. Anh hôn em bàn tay, kéo chéo mền che kín.

    Buổi mai trời lành lạnh, anh không nằm bên em. Anh để cho em yên, anh ra vườn hái nắng…

    Lát em thức, anh tặng một buổi mai nồng nàn. Đóa hoa quỳ thật vàng, của em, này Đà Lạt!

    Nghĩ là em sẽ hát “Ai lên xứ hoa đào…”. Anh nghe lòng dạt dào, hoa quỳ đang mùa nở…

    Là nắng lên rồi đó! Là mùa Xuân sắp về. Nhiều năm mình ra đi, nay đường Xuân đã hiện…

    Đem tâm tình dâng hiến, Tagore đã làm thơ. Anh đem vào giấc mơ của em Bình Minh mới…

Trần Vấn Lệ

Mưa Trời Tí Tách

    Mười một giờ trưa. Mưa còn mưa. Mưa không ai đợi chẳng ai chờ. Bến xe bus vắng. Mưa tầm tả. Mưa chẳng gì sao tôi có thơ?

    Tôi làm thơ vì mưa phải không? Hỏi ai để thấy má ai hồng? Thương Thương tưởng tượng tên ai đó, Huế nhớ và thương đã ngập lòng…

    Nghe nói Thừa Thiên mưa…thừa thiên…Cả thành phố Huế nước mông mênh. Nghĩ về Huế có ai đang ướt, quần xắn cao đầu gối…rất duyên!

    Ngày xưa ngày xưa xa xa mờ…Bây chừ đọc báo Huế đang mưa. Nhớ ơi một thuở ai Đồng Khánh / tan học cầm nghiêng nón lá thơ…

    Mười một giờ trưa / lang thang hồn / quê người trước mặt nước và non / lạ ghê không phải quê mình, Huế / không có ai người đây Cố Hương…

    Đêm qua nằm mộng, chừ trong mộng / má đỏ au chừ có đỏ au? Xe bus đi qua làm nhớ Huế / mà đây là Mỹ, Huế là đâu?

    Đêm qua nằm mộng thấy Thương Thương, má đỏ au lên đẹp lạ thường…Hàn Mạc Tử còn thơ…bất tử, mưa trời tí tách tiếng Quê Hương…

Trần Vấn Lệ

Ngày Nào Anh Đưa Em Đi Chùa Hương

    Thêm một ngày không có mặt trời, nhưng lòng tôi vẫn rất là vui, bởi em mãi mãi mùa Xuân mới / thơm ngát trong tôi ý nghĩa đời…

    Tôi cảm ơn em Xuân Bất Tận / hai cây đào trước cổng nhà em…Tường cao, cổng kín, em trong đó, nơi mặt trời e ấp đã lên…

    Hơn nửa trăm năm…chỉ một ngày, một chiều em để tóc thề bay, em ơi biết chứ lòng anh nhớ / em mỗi lần đưa năm ngón tay…

    Em chải đầu hay em giấu che / mùa Xuân bất tận đường em về / cho ai nhìn thấy tương tư mãi / dẫu chiến tranh luồn lau lách đi…

    Thêm một ngày…em một nhớ thêm / và yêu thêm nữa rất là duyên / miệng cười em thuở em con gái / một nụ cười sao anh không quên?

    *

    Em của anh à! Em dễ thương / ngày nào anh đưa em đi Chùa Hương / anh đưa em tới quỳ bên Phật / em khấn gì em cũng dễ thương…

Trần Vấn Lệ

Sau Một Đêm Mưa  

    Cơn mưa qua rồi cơn mưa qua
    Nắng lên…Và nắng xin lỗi hoa
    Hồi khuya nắng ngủ, mưa bay tới
    Mưa đã làm lòng ai xót xa…

    Nắng biết lỗi mình nên nắng nói
    Qua lời của gió, gió thơm tho
    Qua hoa đang nở dù chưa thắm
    Lát nữa rồi hoa như giấc mơ.

    Mở bừng con mắt trời thơm nắng
    Một đóa hồng cài lên tóc o…
    Đà Lạt em à xưa có nắng
    Tóc thề em mượt tay anh đo…

    Anh đo tới Huế nơi Ba Mạ
    Yêu quý vô cùng sinh mỹ nhân
    Dâu biển thế nào rồi cũng dứt
    Anh đi và gặp một mùa Xuân!


    Mùa Xuân bây giờ sau đêm mưa
    Mùa Xuân là em mong bao giờ...
    Mình đi đi suốt đường thiên lý
    Em nói gì cho anh ý thơ…

    Đây này bài thơ vui em vui
    Thơ anh là mây mây bay trời
    Mây bay trên tóc em hồi đó
    Mây khác gì em mái tóc bay…

Trần Vấn Lệ

Một Trong Những Bài Thơ

    Thiên hạ đồn nhau: Trên núi Tản lá cây gì đó bỏ bùa yêu.(*) Hồi còn chinh chiến, tôi mơ tưởng có một ngày tôi tới đó thôi…

    Nam Bắc từ khi liền một mối, tôi đi Cải Tạo ở trong Nam ! Nghĩ đau lòng quá, ngày thêm tuổi, núi Tản bao giờ tôi tới thăm?

    Mà cũng nghĩ buồn thân Cải Tạo, bốn bề là bốn lớp gai quanh. Nam nhi hồ thỉ, nam nhi nợ, nợ đến đời sau một mối tình?

    Núi Tản nằm trên tấm bản đồ, nằm trong lòng mãi một niềm mơ! Người tôi mơ ước đi Kinh Tế, tôi bỏ bùa ai khi Tự Do?

    Rồi cũng xong thôi thời cuốc xẻng. Rồi cũng muộn rồi, tóc bạc ơi. Nghe tin người đó đi ra biển, tôi mỗi mỗi chiều nước mắt rơi!

    Tôi cũng…gió bay đời chiến bại! Anh hùng gì nữa xứ lưu vong? Ngó về núi Tản lòng tan nát: Một Lá Bùa Yêu Có Hóa Không!

    Thôi tôi làm kẻ đi tu vậy. Ai bến bờ nao…đã bến bờ! Sáng Kệ, chiều Kinh, tôi đứt ruột…gửi người thương lắm Những Bài Thơ!

(*) Cỏ Bùa Mê – thơ của Ngô Văn Phú (1937, Vĩnh Phúc):
Cỏ ở thung xanh trên núi Tản không hề có gió cũng đung đưa. Ai yêu, không được yêu thương lại, hái cỏ ngầm đem đi bỏ bùa…Mỗi người chỉ được hái một lá và bỏ riêng ai chỉ một người.

Trần Vấn Lệ

Bài Thơ Một Câu

    Tôi dậy sớm mà mặt trời dậy muộn, trưa lắm rồi vẫn chưa thấy bình minh. Chắc hôm nay có chuyện bất bình, sấm và chớp đang rung rinh cánh cửa…

    Ngày lặng lẽ: xe đi ngoài phố, ngược và xuôi mãi mãi bình thường. Chưa bình minh thì chẳng có hoàng hôn, nói cho dễ thương, cho lòng mình yên ổn!

    Có thể lát mưa bay gió cuốn, mộng công hầu khanh tướng hết ai mơ. Có thể lát tôi hứng vài giọt mưa và làm được một bài thơ ươt át?

    Mở TV tôi nhìn ca sĩ hát, tôi nghe những lời ca ngơ ngác, thấy vui vui. Bài thơ tôi, chưa có, đã xong rồi. Thôi, tôi giống mọi người: buông xuôi phiền muộn!

    Nhìn hình ảnh thằng bé con ôm chặt em vào lòng, ôm phận đời hèn mọn. Tôi nghẹn ngào: Sao tôi chẳng là tôi? Thiên hạ buông xuôi, tôi cũng buông xuôi, trong cõi con người ba ngàn biển lệ.

    Tôi dậy sớm. Mặt trời dậy trễ. Cũng là bài thơ. Thơ chỉ một câu!

Trần Vấn Lệ

Mùa Hè Bên Bờ Tây Biển Lớn

    Mùa Hè không nắng, không mùa Hè. Lá vẫn xanh mà hoa đỏ hoe. Hoa khóc hay cười, không biết nữa. Áo vàng ai đó gió bay kia…

    Mùa Hè nay cũng như năm ngoái. Nỗi nhớ như là không biết đi, không thấy tăng thêm, không cạn bớt, im lìm, im lặng, nói gì đây?

    Em áo vàng xưa quá khứ nào, mơ hồ còn đó nắng chiêm bao! Nhớ hoa quỳ lắm, đường lên dốc, Đà Lạt của mình cao biết bao!

    Em cũng rất cao và rất xa, sơ mà nắng xạm hết làn da, sợ mà nắng uốn cong làn tóc, màu áo vàng trong nắng phôi pha…

    Tình yêu không có người tâm sự, tôi để vào thơ được mấy câu. Nắng lửa mưa dầu đau đớn chớ, quê nhà áo lụa lạc về đâu?

    Mùa Hè không nắng, không mùa Hè! Còn thấy thời gian nghe tái tê. Tim héo, lòng khô rồi ruột đứt, xanh hay vàng hỡi lá bờ tre….

Lê Phụng An


© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 25.11.2012.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com