Rồi Hai Ba Tiếng Rồi Hờ Hững Thêm

    Có bao giờ em thấy buồn, em soi gương ngắm cái khuôn mặt mình? Có bao giờ em thình lình nhắm hai con mắt không nhìn đường đi…

    Có bao giờ chắc có khi em im lặng có tiếng gì đâu đây. Tiếng xào xạc gió rung cây. Tiếng chim lẻ bạn gọi ngày buồn hiu…

    Có bao giờ lúc đó chiều một cơn gió thoảng bay vèo lá bay. Gió, người ta gọi heo may, em đưa tay vuốt tóc mai em buồn…

    Con sông nào cũng có nguồn, anh từng ở đó nhìn đường nước đi, ba năm nước chảy chậm rì, sáu năm nghe một tiếng về, thực? Hư?

    Có bao giờ chuyện như như, câu Kinh nhật tụng, câu Thơ tạ tình. Gọi Em rất muốn gọi Mình mà trong tâm tưởng ngoại hình ai đâu!

    Thôi, em! Nước chảy qua cầu, anh đi qua Mỹ cúi đầu mà qua. Những mai sương những chiều tà, tấm lòng Lính tựa góc nhà người dưng…

    Ngoại nghe con nói, não lòng! Em nghe anh nói buồn không, bây giờ? Chuông Chùa một tiếng chuông khua rồi hai ba tiếng rồi hờ hững thêm…

Trần Vấn Lệ

Mùa Nóng Ở California Mỹ

    Nóng đến nổi mồ hôi chảy vào hai con mắt
    Từ hai con mắt nước mắt chảy ra.

    Nóng đến nổi mồ hôi chảy vào hai lổ mũi
    Từ hai lỗ mũi nước mũi chảy ra.

    Tôi cứ xuýt cứ xoa dù mồ hôi không có trên da
    Nhưng mắt mũi cứ như là thời Cải Tạo.

    Hồi đó mồ hôi là máu
    Gai rừng cào tôi chảy đỏ hai tay…

    Tôi giụi hai mắt, hai mắt đỏ gay
    Tôi bóp sống mũi hỉ mũi, cái mũi đỏ gay

    Sáu bảy năm đã bay
    Máu – Mồ Hôi – Thù Hận…không còn lấn cấn...

    Tôi đến nước Mỹ này mỗi năm một mùa nắng
    Nóng chi mà muốn phát điên thôi.

    Nóng lạ lùng nóng không chảy mồ hôi
    Lại chảy nước mắt và nhập nhòe nước mũi!

    Hai mươi ba năm rồi tôi như con dế nhũi
    Hai mươi ba mùa nắng đậu trên vai…

    Ngồi dưới bóng mát của một tàn cây
    Tôi chảy nước mắt, nhớ quê nhà, chắc vậy?

    Tôi đọc báo thấy nhiều khu rừng bốc cháy
    Cây không có mồ hôi lửa tha hồ lan…

    Những chiếc máy bay thả phấn bột vàng
    Thay nước mắt, mồ hôi…ngộ thiệt!

    Khí hậu ở quê nhà nóng và ẩm, ai ai cũng biết
    Trong mùa khô thỉnh thoảng có mưa.

    Nóng ở đây, là cái nóng trọn mùa
    Mở máy lạnh đuổi ra khỏi nhà cái nóng!

    Nóng và ẩm, tắm xà bông thơm nghe thơm lồng lộng
    Hút điếu thuốc thơm nghe lồng lộng mùi thơm…

    Nóng ở đây đồng dạng cái buồn
    Mồ hôi nén thành nước mắt nước mũi chảy tèm lem, buồn quá!

    Tắm xà bông thơm không nghe thơm gì cả
    Hút điếu thuốc thơm không nghe gì cả để say…

    Tôi chỉ biết chắp tay lậy xin Trời bớt nóng
    Những ngày cuối đời tôi, nóng, lạnh, buồn hiu!

Trần Vấn Lệ

Nhật Ký Mùa Thu

    Ồ lạ hôm nay ngày ỡm ờ mùa Thu đang về sương lưa thưa…

    Gió lưa thưa thổi qua nhành liễu mây không tan cho trời sang trưa!

    Ồ lạ hôm nay buồn không nhiều chút buồn cũng nhớ quá người yêu.

    Vui! Bây giờ gặp vui bao kể? Đôi má đồng tiền hôn bao nhiêu?

    Ồ lạ trăng đêm qua chưa tà còn như e ấp giữa ngàn xa…

    Ban ngày trăng nhạt như hương phấn thơm ngát lòng mình một đóa hoa!

    Đó! Nghĩ về ai như thế đó! Lòng ơi chung thủy chẳng bây giờ…

    Một Tình Non Nước chưa là đủ, thêm được em là thêm ước mơ!

    Ô lạ hôm nay thơ lãng đãng. Trời Thu lãng đãng chút sương mây…

    Con sông gợn chút lòng chao sóng, thấp thoáng buồm xa hay nắng bay?

Lê Bang Ích

Bài Thơ Mới Nhất  

    Anh, đang bảy giờ tối; em, thì chín giờ khuya. Cách nhau hai múi giờ, cách nhau đường muôn dặm. Gần nhau nhờ cái phone!

    Nhưng anh sợ làm ồn, bây giờ, em mất ngủ. Anh làm thơ / bởi nhớ, gửi gió bay về em. Anh làm thơ ban đêm, anh làm như làm lén, anh làm như anh vén cái mền trên ngực em. Anh để trên trái tim / em / bài thơ mới nhất!

    Anh không làm em thức. Vì anh chúc em hoài: “Em ngủ ngon, ngủ say”. Đêm nào anh cũng chúc, em nói em hạnh phúc, em có anh trong đời…Hồi chiều gọi em rồi, không thấy em bắt máy. Chuông reo nhiều cũng ngại, bên em thì đã khuya…

    Tưởng lên bờ ở kề, lên bờ còn xa lắc! Quê người giờ trái đất, cách rời như bước chân. Nhiều lúc anh bâng khuâng: “Nếu mình là chim nhỉ, đậu chung cành thủ thỉ, nhìn buổi chiều hoàng hôn…”.

    Bên anh đang mù sương. Bên em nghe có bão. Cài giùm anh nút áo kẻo mà bay…dễ thương…

Trần Vấn Lệ

Cây Bưởi Đơm Hoa

    Em là Cán Bộ Hải Quan? Em là Cán Bộ Công An, cũng đành! Trời xui khiến bậu gặp mình, trăm năm không đặng thì nghìn năm mơ!

    Tội gì không lẽ tội Thơ? Tình gì không lẽ tình-chưa-đậm-đà? Tìm em trong khắp ruộng cà, gặp em cây bưởi đơm hoa vì người!

    Tại em mà cũng tại Trời, tại anh nữa, có ở đời làm chi! Chữ Tình có chữ Tình Si, em không thương xóa giùm đi chữ nào?

    Chữ Tình xóa thử, ai đau? Chữ Si mà xóa Trời nào dung tha? Tóc thề em thuở mười ba, chờ em mười bảy, trăng tà mấy phân…

    Buồn buồn ngó áng phù vân, ngó câu thơ đẹp thấy gần thấy xa, thấy ai trong cõi người ta, hỏi thăm biết được ai là …là ai?

    Hải Quan đuôi mắt thật dài, đôi tay thật nhuyễn, đôi mày thật xinh. Tưởng ai nhánh trúc trên đình, tương tư đi hái hóa cành hoa sen!

Lê Hành Khuyên


Tiếng Chim Báo Bão

    Sáng nay không biết tại sao chim
    Ồn ã như xe cộ bóp kèn.
    Thiên hạ kháo nhau: chim báo bão.
    Chân trời có mấy đám mây lên…

    Sáng nay không thấy gì khang khác
    Trời vẫn xanh và nắng vẫn hồng
    Bông giấy nhà bên khoe sắc đỏ
    Và người hàng xóm bước thong dong…

    Ngày lại một ngày rất thản nhiên
    Người ta không muốn chuyện chi phiền
    Chuông nhà thờ vẫn vang vang đổ
    Ngày lại một ngày nhớ với quên!

    Nhớ có thời gian như nước chảy
    Quên đi hôm trước đã qua rồi
    Lạ ghê thơ cổ sao đau đáu
    “Tạc dạ tiền đình…”, hoa vẫn tươi!

    Chim báo bão bay, nắng vẫn hồng
    Trưa chiều có thể có mưa dông?
    Chẳng sao khi mọi người yên phận
    Những đám biểu tình đã bớt đông!

    *

    Thét rồi ai cũng giống như ai
    Như học trò chăm chỉ học bài
    Như những công nhân chăm chỉ việc
    Như người say cứ tự nhiên say!

    “Cũng bởi dân mình ngu quá lợn
    Cho nên quân nó mới làm quan!”

    Tản Đà báo bão hồi xưa lắm
    Đã bốn ngàn năm một Việt Nam !

Trương Nghĩa Kỳ

Khói Sóng Trên Sông

    Chỉ khi nào em ngủ…mặt trời kia mới chìm! Nhưng khi mà trái tim em vẫn cứ còn đập thì mặt trời không mất để chúng sinh nguyện cầu cho đời này đời sau mãi mãi người hạnh phúc!

    Thơ anh cài trên tóc từng sợi tóc em thơm. Em có nhớ gì không câu ca dao rất đẹp ngày xưa anh từng chép em đọc em không chê: Tóc thề thả gió lê thê thương em từ thuở Mẹ về với Cha!

    Biết bao nhiêu năm qua, ngày lui và tháng tới, ở đâu anh cũng nói: “Em Duy Nhất Người Yêu”. Em ơi vầng trăng xiêu cho mặt trời lại mọc, nắng thơm lừng mái tóc em thời tuổi mười lăm…

    Hồi đó em xoay lưng nhìn em, em rất đẹp. Suối tóc thề xanh biếc, anh yêu quá Quê Hương. Anh đi lính sa trường cho lưng em thon mãi, nghĩ ngày anh về lại em là đời thái bình! Nguyễn Công Trứ nói Tình làm người thiên cổ dậy. Anh cũng nói như vậy, chết…cũng về tìm em!

    Năm mươi năm liên miên, anh còn sa nước mắt. Giận ông Chúa ông Phật sao bỏ quên Việt Nam : một đất nước lầm than vì đâu mà nên nỗi? Ai ai cũng có tội, tội yêu nước yêu non? Người Cộng Sản đã hơn nên Quốc Gia phải trốn đúng như tên nước mượn từ hai chữ của Tàu!

    Em ơi mình làm sao khi Hoàng Sa đã mất, khi Trường Sa đang khuất…chỉ tình yêu em còn? Một Tổ Quốc Thiên Đường. Một Tình Yêu Bất Tử. Ôi những người xa xứ nói như là chiêm bao! Danh Dự - Tổ Quốc – Trách Nhiệm để ở đâu khi anh…thành Lính Cựu!

    Xin cho anh được níu mái tóc thề em bay. Em ơi mình là mây, bạch vân thiên tải không du du…”Nhật mộ hương quan hà xứ thị? Yên ba giang thượng sử nhân sầu!” .

Trần Trung Tá

Tổ Quốc Là Tình Yêu

    Khi tôi nghĩ về Tổ Quốc, thơ tôi là dãi Sơn Hà. Khi tôi nghĩ về Đàn Bà, thơ tôi phải là Bệ Ngọc!

    Nói thế, có người ấm ức: “Thơ mày đâu có hay chi mà nói như là ba kỳ dọc ngang nằm trên ba chữ! Thơ mày có làm phụ nữ đê mê một chút vậy thôi! Bệ Vua đã bể nát rồi, bệ Ngọc người ta chẻ bán…”

    Tôi cứ làm thơ không nản: “Ở đời có chí thì nên” Tôi nghĩ tôi người-có-duyên, trước tiên là với chữ nghĩa, như Lý Thường Kiệt chí lý: “Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư”, thì thơ tôi mỗi câu thơ trải nền cho sông núi đó, thơ tôi thơm hoa thơm cỏ xung quanh bệ ngọc em ngồi!

    Thương hải có làm đất trôi, đất trôi tắp thành bờ bãi…Nước Non tôi chừ xa ngái, tôi buồn lắm chứ, thưa Em!

    Tôi cảm ơn Trời cái Duyên cho gặp em trên Đất Khách. Em vẫn Tây Thi lụa bạch. Em vẫn Quý Phi trăng vàng. Em không mờ nhạt Thời Gian, em trong thơ Đoàn Phú Tứ: “Duyên trăm năm dang dở Tình một thuở còn vương”.

    Em ơi em ơi dễ thương, Quê Hương dẫu chừ vời vợi, đời ta ba chìm bảy nổi, mãi còn hai chữ Tình Yêu! Anh nói với em buổi chiều, anh nói với em buổi sáng, mỗi ngày bình minh vẫn rạng, mỗi ngày một Đóa Hương Dương!

    Em ơi em ơi dễ thương, trái tim anh đang còn đập, mai mốt thơ anh không mất, Tình Yêu…lúc đó Thiên Thu!

Lê Hành Khuyên

Gửi Theo Cái Laptop  

    Trời nắng. Người ta đi kiếm mưa. Đi ra biển sáng, vào rừng trưa. Tối về đã thấy mưa rồi đó: con mắt long lanh ánh điện mờ…

    Em nói anh là hoa hướng dương để em đi biệt thử ai buồn. Thì ra hai đứa buồn không khác, hoa với người ta đều héo hon!

    Anh đã một thời mưa với nắng, cuối đời nghe cạn hết mồ hôi, cạn bao bè bạn cơn tâm sự, gặp được em…mà em mây trôi!

    Mấy hôm nay nắng, nắng tê lòng, anh nhớ nơi về: Một Bến Sông. Rất tiếc con sông hồi tuổi trẻ, mấy mươi năm cứ chảy xuôi dòng…

    Em đi ráng kiếm nhé cho anh một đám dừa xanh đậm lá xanh, ngồi mát thấy anh trong bóng mát, thấy mưa lất phất mái hiên tranh…

    *

    Tôi mơ màng đứng nhìn ra nắng, ai đó mơ hồ đi kiếm mưa. Mặt đất chỗ cao và chỗ thấp, chỗ nào chỗ tựa để cùng mơ

Trần Vấn Lệ

Trời Nóng Lòng Nóng

    Suốt tuần lễ nóng lên ba con số!
    Nóng như từ trong đất chui ra,
    nóng xâm nhập từng ngõ ngách, từng nhà.
    Nóng hung hãn như lũ Tàu hung hãn…

    Nói về nóng, người người ta thán.
    Nói về lũ Tàu, cả thế giới không ưa.
    Nước Mỹ là nước có nhiều nhà to,
    nhưng không có nhà to nào cản ngăn được cái nóng.
    Nước Tàu là một nước rất to, to cái mồm lật lọng.
    Đất nước to, lòng tham cũng to.
    Tội nghiệp thay cho những ngôi Chùa
    ai xây dựng trên phần đất đó!

    Nói về nóng, người ta thèm chút gió.
    Nói về người Tàu, con chó cũng im khe.
    Ngó hàng chữ “Made In China”, hai con mắt cay sè.
    Nóng cả mặt và căm hờn không chỗ để!

    Tàu nổi tiếng nơi bày ra chữ Lễ
    mà ăn gian mà nói dối chẳng ai bì.
    Một tên quản lý Tàu bị giết ở châu Phi.(*)
    Mấy trăm tên Tàu bị Mỹ bắt vì ăn cắp cá. (**)
    Bước đầu tiên chưa là bước quá,
    một tỉ dân Tàu rồi sẽ trả nợ trần ai!
    Tôi tin rằng phi công Việt Nam , Philippines sẵn sàng bay trút xuống đầu chúng những trận bom hết đỡ!

    Nói về nóng mà tôi nguyền tôi rũa
    lũ Tàu Ô là bởi nóng lòng.
    Biết bao giờ biển lặng trời Đông?
    Biết bao giờ cái nóng lòng được nguội?


    Mức thủy ngân ống nhiệt kế chưa hạ nằm vạch dưới,
    giận lũ Tàu tôi thấy mỗi ngày thêm.
    Tôi từng là người Lính-Không-Tên,
    tôi còn nguyên Trái-Tim-Nhiệt-Huyết
    Hỡi anh em, hỡi bạn bè thân thiết,
    chúng ta phải làm gì để nóng lòng hơn?

    Mấy hôm nay trời nóng bất thường,
    trời tiếp lửa cho lòng ta nóng đó.
    Nếu bài thơ này coi như chút gió,
    tôi xin mọi người đứng dậy, nhìn xa…

(*) Tại một mỏ sắt ở châu Phi do bọn Tàu khai thác, công nhân nổi loạn đánh đuổi bọn Tàu, giết chết một tên quản lý.
(**) Một tàu Mỹ trên đường công tác ở phía Bắc Hawaii phát hiện tàu của bọn Tàu giăng lưới quét bề ngang cả 50 km vớt cá bất kể con lớn, con bé, bất kể loại nào. Khám xét trên tàu, chúng đã vớt lên được 40 tấn cá.
Trên đây là tin thời sự hầu hết các báo trên thế giới thượng tuần tháng 8, 2012 đăng tải.

© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 19.08.2012.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com