NGUYỄN LÂM CẨN

CHIẾC LÔNG MÀY ẤY

    Nhặt lên một sợi lông mày
    Mắt ai ở giữa bàn tay không nhìn !

    Run run chân bước, tay vin
    Đi về cái phía niềm tin rối bời
    Thôi thì rải nắng ra phơi
    Lông mày người trót đánh rơi cho dòn

    Tán rồi bón vạt lúa non
    May ra kiếm được hạt tròn mộng mơ

    Hạt thơm ta bỏ lên thờ
    Khói bay hương quyện vào thơ giải sầu

    Người giờ chẳng biết đẩu đâu
    Chiếc lông mày ấy còn lâu mới già.
HN 22-11-2009

TRƯỚC PHẬT ĐÀI LÝ VẠN HẠNH

    Vương triều mở thế rồng bay
    Ngước lên
    Sừng sững
    Nơi này
    Mình ông !
    Tiêu Tương giờ đã nên đồng*
    Trò chơi phù thế dòng sông vơi đầy
    Tầng trời luôn đổi sắc mây
    Chúng sinh luân kiếp đoạ đầy
    Trách ai ?

    Ngự Tiêu Sơn
    Đỉnh Phật đài
    Tay lần tràng hạt ngày dài như đêm
    Đất bằng
    Sóng dậy…chưa yên
    Cán cân nghiêng lệch khắp miền nhân gian
    Xa xăm là cõi Niết Bàn
    Gần là nước mắt chan chan máu đào
    Phật tự tâm
    Phật trên cao
    Mênh mông bể khổ nơi nào tịnh nhân ?

    Trần gian là chốn phù vân
    Lưỡi gươm lạnh toát bàn chân bao đời
    Tìm trong từng giọt mồ hôi
    Mới hay đất khát mà trời lại không
                                                           A Di Đà miệng Nam mô
    Lật lên sỏi đá là mồ chúng sinh

    Phật tịnh độ cõi quang minh
    Phận người mỏng dính, tờ kinh lại dầy !

    Thăng Long tiếp tiếp rồng bay
    Chùa Tiêu trầm mặc
    Chấp tay
    Phật ngồi
    Đây bèo dạt
    Đó mây trôi
    Hình như chân tượng mồ hôi ướt đầm !

Hà Nội 2008

Nghệ thuật và đất hứa

    Có hoạ sĩ mù
    Suốt đời vẽ những điều không thấy
    Những sắc màu hiện hình trên giấy
    Toàn những gì trong mơ !

    Có thi sĩ mù
    Viết những câu thơ
    Từ giấy trắng
    Thăng hoa

    Giá có một ngày
    Mắt sáng ra
    Họ sẽ phát điên
    Hay lặng thầm như chết ?

    Cuộc mưu sinh
    Bày ra la liệt
    Những hình nhân...bùn lầy !

Hà Nội, 2007

Lời mẹ

    Ngày ngày đếm bước chân đi
    Theo hệ đếm toán học
    Bắt đầu từ số 1
    Bàn chân thằng nhóc
    Hoá thân khổng lồ
    Giết hết trâu bò trên thế gian
    Không đủ da khâu đôi giày vạn dặm

    Mẹ bảo :
    Chân con có hạn
    Có bước qua cái bóng của mình ?

Hà Nội, 2007

Tù nhân thân phận

    Chưa một lần trước vành móng ngựa
    Nghe thẩm phán gõ búa xuống mặt bàn
    Nhưng tôi, một tù nhân
    Khi miệng chưa hôi sữa
    Giữa nhân gian
    Tôi nộp mệnh nhà giam !

    Xà lim là tôi
    Bốt gác là tôi
    Quản giáo là tôi
    Chiếc còng số tám cũng là tôi !

    Hỏi giọt mồ hôi
    Mày chảy từ đâu ?
    Hỏi giọt máu
    Mày từ đâu đến ?
    Giọt mồ hôi và giọt máu
    Ai nuôi ai
    Để thân tôi kết tụ hình hài ?

    Không van nài
    Thượng Đế cho tự do và hạnh phúc
    Tìm tự do trong ngục
    Lời mẹ ru :
    Nhìn đời bằng con mắt mù
    Con sẽ tìm ra ánh sáng

Hà Nội, 2007


© Cập nhật ngày 05.07.2012 theo nguyên bản của tác giả gửi từ Hải Phòng.
. VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM KHI TRÍCH ĐĂNG LẠI .