sương đêm nay

    em đứng trong sương mù
    vẫy người tình chung lại
    ta ngây dại qua đây
    hồn tan cùng trăng nước

    cho tôi được lần tìm về quá khứ
    cho được nhìn trăng rụng ở bên hiên
    cho được vuốt ve mây trời ngưng đọng
    cho nâng niu mùi thóc lúa sang mùa

    tình nhạt nắng phai hương trong cõi chết
    sống đã là địa phủ ở trong tôi
    đám tang đi khiến chiều hoang trĩu nặng
    chôn liệm đời huyền hoặc nắng vàng rơi

    hồn tan cùng bóng mây
    còn nỗi sầu cô quạnh
    cây lá đứng một mình
    rưng rưng hàng lệ nhỏ

    tiếng chim đêm như câm
    nghẹn sầu nơi cổ họng
    nghĩ trời đất vô tình
    một mình nghe lệ mặn

    em đứng trong sương mù
    hoài hoài như thủy tán
    âm dương trong đời sống
    cõi chiều như rêu phong

    đã khuya như giấc mộng
    đã tàn như lệ câm
    chờ tiếng đêm hoang phế
    chờ nỗi sầu mênh mông

    cho tôi mặc một lần chiếc áo phai hương
    đã bạc đã phai với cùng năm tháng
    đã nắng mưa trưa đã chiều mây bạc
    để được nghe mùi cỏ úa bên cồn

    cho tôi được lần tìm về quá khứ
    cho được nhìn trăng rụng ở bên hiên
    cho được vuốt ve mây trời ngưng đọng
    cho nâng niu mùi thóc lúa sang mùa

    tình nhạt nắng phai hương trong cõi chết
    sống đã là địa phủ ở trong tôi
    đám tang đi khiến chiều hoang trĩu nặng
    chôn liệm đời huyền hoặc nắng vàng rơi

phai hương

    có ai thấy dáng hình ta thuở trước
    làm sao tìm chiều đã tạnh hôm qua
    có ai thấy tâm hồn ta bữa nọ
    gọi dùm ta chút nắng đã hao mòn
    hồn ta sẽ quẩn quanh bên đồi hoang
    như ngọn cỏ may bám lòng đất cũ
    mùi bùn đen mùi mồ hôi tháng hạ
    ôi cánh đồng xanh trong trí nhớ ta
    cho tôi mặc một lần chiếc áo phai hương
    đã bạc đã phai với cùng năm tháng
    đã nắng mưa trưa đã chiều mây bạc
    để được nghe mùi cỏ úa bên cồn

khi bỏ Huế ra đi

    mỗi chúng ta khi bỏ Huế ra đi
    mang theo ngọn nắng
    một chút mưa
    một mầu hoa sứ
    một chuyện lỗi lầm

    em có lượng bao dung
    không thể hiểu quanh hiu của đời mưa bão
    trên những triền núi
    ghi khắc tên của gió mùa
    của chúng ta
    của cỏ

    đời đời mây là kẻ tình si
    ve vuốt nắng
    gọi tên buổi chiều
    tấm lòng đã rạn
    như đời ta
    như mây
    nắng cũng vậy có bao giờ đứng đợi
    chút từ tâm em gởi tặng đất trời

    khi bỏ Huế ra đi theo chiều nay
    thành quách ngậm ngùi
    biển cũng hiểu chính ta là thảo khấu
    cướp nắng vàng dâng tặng chút khuya mong
    Huế cũng hiểu trăng đã tàn cuối phố
    lòng ra khơi
    gởi lại chút ơ hờ

    trên bến nước khuya vang dăm tiếng sóng
    cũng đủ nhìn
    khuôn mặt
    dấu xa bay

    đây di chúc của mảnh trời oanh liệt
    chút cũ càng em có giữ dành hơi
    để mỗi khi gió rét thu rơi
    em phấn nụ
    thơm hương
    mùi băng phiến
    dưới nước trên trăng giọng hò mái đẩy
    ta ra khơi
    không một mái chèo

    em rộng lượng
    vô tình
    xô mái đẩy
    mặt trời xa không đủ thấy hình ai

    lòng ta từ đây ở phương đông
    trùng điệp núi đồi
    soi trên nắng thấy hồn ta bữa trước
    mưa nội thành có xóa bước tần phi

    ta một mình nhìn thấy những phân ly
    cơn mưa bão xóa tan giòng lưu lượng
    Huế một mình trăng đục với khuya mong


. © Tác giả giữ bản quyền
. Tác phẩm cập nhật ngày 29.06.2012.
. Đăng tải lại xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com ©