. Quý vị đang nghe MoonLight Sonata của Beethoven .

Xuân Mai Tâm Tịnh  

    Em về tâm tịnh lòng yên
    Hương bay trầm tỏa không phiền lụy chi
    Trăm năm vẫn tuổi Xuân Thì
    Một vườn hoa mộng em về tịnh tâm!

    Em về một buổi sáng trăng
    Lòng gương ý lược cầm bằng mây sương
    Dẫu đây không phải Phật Đuờng
    Mà thân tâm đã Bình Thường An Nhiên!

    Em về không nhớ không quên
    Cuời duyên một nụ nở niềm Vô Ưu
    Cái câu Oan Nghiệp Oán Thù
    Lần xâu Tràng Hạt bay vù gió mưa...

    Em về như thế Sau, Xưa
    Con trăng có tỏ khi mờ cũng trăng
    Cũng như nước dãi sông Hằng
    Đem hương vị ngọt đãi đằng chúng sinh...

    Em không ngờ em mông mênh
    Cho anh quỳ xuống bồng bềnh nhớ nhung
    Bởi em là đóa sen hồng
    Anh vuông ao nhỏ vẫn lòng Nước Non...

Trần Vấn Lệ

Vũ Trung Tùy Bút  

    M ưa suốt cả ngày. Buồn cả ngày. Nửa đêm mưa tạnh, chút buồn khuây. Lưa thưa sao mọc. Trăng hiu quạnh. Mỏng mảnh cuối trời mây bóng mây…

    Mình tuổi bao nhiêu vẫn học trò, vẻ vời trang giấy mấy câu thơ. Ai đường đi tới không quay lại, nhớ một chút gì, một chút mưa?

    Có khi nhớ nắng, nhớ mù sương…Rồi tiếp theo là nhớ với thương. Tuổi nhỏ rất mong ngày tuổi lớn đem tình yêu trải khắp Quê Hương…

    Nhớ bờ đê vạch đường ngang dọc. Nhớ lũy tre làng xám đạn bom. Nhớ hỏi tại sao mình có mặt giữa đời mới sáng đã hoàng hôn?

    Thương Cha Mẹ quá ngày đưa tiễn, không chúc gì con, mà chúc gì? Sông núi gọi tên người tuổi Lính, luyến lưu gì cũng phải ra đi!

    Càng thương càng nhớ càng đau đớn, ai Chết và ai Cải Tạo kia? Một cuộc chiến ngừng chưa tính sổ, Bắc Nam thống nhất hóa phân ly!

    Ôi mưa ôi nắng suốt đời trai, và bão và dông cũng miệt mài. Không gửi xác nơi miền Cố Quận , quê người ai chắc có tương lai?

    Quê người ai đã thành tro bụi, ai mới nhìn mưa suốt cả ngày? Tôi, đứa học trò, thơ láp nháp, vẻ vời chơi tưởng chút buồn khuây…

    Một chút buồn khuây, có thật không? Hỏi sông, hỏi núi, hỏi đâu cùng? Hỏi thăm ai nữa nằm trong sách: Có phải ai là một Mỹ Nhân?

Trần Trung Tá

Màu Mưa  

    Bây giờ là buổi xế trưa, mưa từ sáng sớm tới giờ chưa ngưng…Mưa làm nước ngập con sông nhưng mưa vẫn cạn trên lòng đường xe…

    Nghĩa là em vẫn chưa về! Chiếc xe bus tắp vào lề đã đi. Và mưa để lại màu gì? Đố em mà biết, nói đi, anh buồn.

    Quê người mưa nắng mấy cơn, em cam khổ mãi nên hờn tủi thôi! Được chăng là một chút vui thấy anh đứng đợi, em cười với anh!

    Em à mưa có màu xanh - màu của nước mắt, của tình yêu thương. Em còn màu tóc Quê Hương, gió trong mưa chải mùi thơm mặn nồng…

    Em à mưa có màu hồng – màu son mười móng tay lồng vào nhau, tay em từng bửa trái cau, tay em từng xếp lá trầu thật xinh…

    Bây giờ mưa long mưa lanh, chuyến xe bus trễ chắc…hình như mưa? Nhớ sao những chuyến đò xưa, em về chợ muộn còn đò chuyến sau…

    Khi không anh hỏi mưa màu gì em nói đúng mình sao chiều này? Chắc gì mắt em chẳng cay khi mưa với gió vừa bay vào người!

    Đợi chờ đâu có ai vui, nên anh hỏi để ngậm ngùi gió mưa…

Trần Vấn Lệ

Vé Số Méga  

    Một tỉ rưỡi người mua vé số
    Một người trúng nửa tỉ đô la!
    Thuế má cắt hai phần ba
    Còn hơn trăm triệu đô la ăn xài tới…hết!

    Một tỉ rưỡi người tiêng tiếc
    Một vài đô la mình bỏ ra tìm hên
    Thượng Đế đã quên
    Một tỉ rưỡi người đêm đêm cầu nguyện!

    Chuyện đời như khói quyện
    Như sương bay…
    Sống trên cõi đời này
    Chẳng qua là cuộc an bài của số phận!

    Chúa Phật không lấn cấn
    Ngay cả chốn ba quân
    Thì dĩ nhiên dửng dưng
    Ở nơi người đánh bạc!

    Chúa Phật không đi lạc
    Trong trái tim con người
    Chỉ con người lạc loài
    Ngay trong đời của nó…

    Một tỉ rưỡi người mua vé số
    Cầu xin Phật Chúa thương
    Tội nghiệp những cây nhang
    Cháy tàn bay tro bụi…

Nguyễn Tân Trãi

Là Đó Câu Thơ  

    Có thể trời mưa ở cuối trời, ở trong thành phố một vài nơi. Vẫn còn chút nắng, tôi đi dạo ngó chuyển biến ngày chắc thấy vui?

    Ngày, buổi tinh sương có ánh dương tan sương đầu ngõ chiếu xanh vườn, vài con bướm lượn chùm hoa sớm, trên cỏ rung rinh mấy cánh chuồn…

    Trên mái ngói nhà chim có đậu, bây giờ mây tới chim bay xa. Bây giờ, tôi với mình, hiu quạnh, biết nói cùng ai bậu với ta?

    Đi dạo đường quanh thành phố nhỏ, con đường thẳng tắp chẳng về quê, chân mây ảm đạm màu mưa gió, lòng chẳng làm sao lại não nề…

    Người ta, người Mỹ đi cùng chó, mình, Việt Nam mình ai thiết thân? Bạn kẻ đầu non, người góc núi, lâu rồi tất cả hóa người dưng!

    Có thể trời mưa đã tới rồi (trong lòng tôi đã thấy mưa rơi). Ngửa tay còn thấy khô năm ngón, là đó, câu thơ…rất ngậm ngùi?

Trần Vấn Lệ

Chiều Ở Cali Chiều Hỡi Chiều  

    Tháng Tư, mưa ở Cali này, mưa chỉ là mưa mấy hạt bay mà nhớ ai ghê thương mái tóc phập phồng trong gió tưởng là mây…

    Mưa bay trong gió. Tóc trong mưa. Chuyến bus vừa qua rất đúng giờ, hôm nọ trời mưa, mưa phớt phớt, chiều nay, mưa, phớt phớt, mưa, mưa…

    Trời mưa hay nắng, có gì đâu! Lạ nhỉ, sao mưa gợi ý sầu? Có phải ông Trời sa nước mắt, ông Trời thở hắt gió vi vu?

    Tháng Tư mưa ở Cali này, chắc chỉ có mình nghĩ tới ai? Mình nói về mưa hoài cũng lạnh, mà thôi thì nói chuyện gì đây?

    Từ khi mưa bỗng thành tâm sự, mình có bạn ngồi nói tỉ tê là những giọt mưa vừa ướt mắt và cơn gió lạnh vừa bay về…

    Chiếc xe bus đậu rồi đi khuất, ai xuống xe rồi khuất ngã ba. Mình chẳng đón ai, chiều cứ đợi ai về mình ngắm giọt mưa sa…

    Ai về mang gió về, mưa, gió…Chiều ở Cali chiều hỡi chiều! Có một bờ vai mình tựa nhỉ lòng không buồn đến nỗi buồn hiu!

Lê Nhiên Hạo

Mưa Trên Đường Về  

    H ôm nay trời mưa
    Tôi quên mang ô
    Lúc về mới nhớ
    Cứ đi trong mưa…

    Mưa không mưa to
    Trời mưa nho nhỏ
    Trời nhè nhẹ gió
    Lòng nhè nhẹ thơ…

    Trời mưa trời mưa
    Nhớ Sài Gòn quá
    Mưa xanh cây lá
    Con đường ngày xưa…

    Con đường bây giờ
    Trời mưa nho nhỏ
    Ngọn đèn mờ tỏ
    Chiều mưa lung linh…

    Không là quê mình
    Mà quê người lạ
    Mưa trên lòng lá
    Vẫn là âm thanh…

    Tôi đi không nhanh
    Tôi đi chầm chậm
    Vài giọt mưa mặn
    Rớt trên môi tôi…

    Mưa rất xa xôi
    Mưa đang gần gũi
    Ai chờ ai đợi
    Người về trong mưa?

    Ôi Sài Gòn xưa
    Lá me chắc rụng
    Khi gió lay động
    Những cành khẳng khiu?

    Ôi tiếng Em Yêu
    Nói hay là nhắc
    Mà sao ngước mặt
    Mưa sa mưa sa…

Lê Bang Ích

Em Duy Nhất  

    Anh rất muốn có một lần nói dối, một lần thôi rồi hối hận suốt đời! Lạ lùng thay mỗi lúc ngắm em cười, anh tự bảo: “Mình phải là trung thực!”

    Mà…tại sao, tại sao em khóc? Đời có gì ràng buộc nhau đâu! Sợi dây tơ hồng và dĩa trầu cau, câu chuyện đó…bây giờ là Cổ Tích!

    Nghĩ cũng kỳ: Con trăm đứa mà không tình ruột thịt…thì hai người cứ mãi mãi người dưng! Chúng ta có một người Cha chung – Lạc Long Quân, lạc lõng quân, cũng thế!

    Người đàn bà nào cũng thừa sông suối lệ - Mẹ Âu Cơ, tên thật Mẹ Âu Lo! Em cũng thế thôi, hãy cứ thử sang đò, em sẽ khổ vì anh đi biền biệt!

    Hai đứa mình khi không người nước Việt, chữ của Tàu, khốn kiếp, bắt mình xa. Gần hôm nay không phải ở chung nhà…Trên nước Mỹ, năm mươi Tiểu Bang, tha hồ trôi nổi!

    Anh rất muốn có một lần nói dối: “Không Yêu Em” cho em khóc tối trời, nhưng em à, mình cũng phải xa thôi, đời cơm áo và tuổi đời chênh lệch…

    Ôi nói được em là người-anh-ghét, thì trước tiên: anh chết bụi chết bờ, những con dế đêm đêm tát đại dương khô cho em đổ lại đầy nước mắt!

    Anh cúi đầu trước em như cúi đầu trước Phật: Có là Không, Không là Có. Mông lung! Cảm ơn em anh nói được Tiếng Lòng, Vũ Hoàng Chương từng khom lưng gạt lệ:

    “Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
    Bị Quê Hương ruồng bỏ, giống nòi khinh!”
    Thơ của anh nắn nót chữ Tình, chữ duy nhất anh trao em muôn thuở!

Trần Trung Tá

Trăm Tấm Ảnh Chỉ Một Người  

    T ấm ảnh nào em khoe cũng chỉ một người đẹp, dẫu người đó mang giép hay là đi chân không, dẫu mắt ngó mênh mông hay nhìn về một hướng…Từ nhỏ cho tới lớn, người đó là một người…bởi, chỉ một nụ cười, duyên hoài hoài không đổi!

    Em không bao giờ hỏi: “Anh biết ai đây không?”. Anh sợ má em hồng, anh đáp gì rất đúng. Anh sợ em lung túng, chối làm sao được em! Người rất lạ mà quen, anh không quên cứ nhớ. Chuyện của mình thế đó, những tấm ảnh em khoe, một thuở còn ở quê, bây giờ thì ở Mỹ.

    Thời gian, nửa Thế Kỷ, ngộ nhỉ…đâu tuổi già?

    Người trong ảnh là hoa.
                           Người trong ảnh là mộng.
                                                 Người trong ảnh còn sống.
                                                                        Anh xin cảm tạ em!

    Anh nhắc nụ cười duyên. Em cười đi, anh chụp! Này, em nghe tiếng “cắc”. Này, em nghe gì thêm? Em ơi tiếng trái tim của em hay anh nhỉ? Đã một nửa Thế Kỷ, người trong ảnh là ai? Em hỏi, anh đáp sai, ai “nhức mình” cho biết!

    Nửa Thế Kỷ tưởng biệt, thương quá cuộc tương phùng. Con sông điểm cuối cùng là tấm lòng của biển. Em! Nhìn đi, lưu luyến một thời mình Thanh Xuân. Anh nhìn, đây, bâng khuâng, một thời xưa yêu dấu. Bây giờ mình “ở đậu” đâu có cần tương lai…Những tấm ảnh không phai là Tình Yêu không đổi. Em, cho anh nói dối: “Anh ghét em vô cùng!”.

    Ô! Hai má em hồng, cho anh xin lỗi nhé…

Lê Bang Ích

Nửa Đêm  

    N ửa đêm khuấy cốc cà phê, trăng trong cốc đảo bốn bề vắng tanh. Tưởng ai dưới nguyệt đứng rình, đang ôm mặt khóc thấy mình vỡ tan.

    Nửa đêm dưới ánh điện vàng. Màu trăng với ánh điện chan chan hòa. Tưởng người tưởng một người xa, hồng trong ý tưởng mà cà phê đen!

    Nửa đêm buồn thật thưa em! Tưởng bao nhiêu chuyện một thềm hoang vu. Tưởng bây giờ giữa mùa Thu, khép bâu áo vẫn lạnh đầu tóc sương…

    Nửa đêm mấy cọng khói dường mây bay rất nhẹ trong hồn chiêm bao. Tiếng bông giấy chạm khung rào, tưởng ơi mà được tiếng chào thưa anh…

    Nửa đêm tưởng bóng ra hình, tưởng câu vô nghĩa hóa tình chứa chan. Để lòng một chút lang thang, ngưng tay uống chút trăng vàng uống em…


Lê Phụng An

© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 20.04.2012.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com