. Quý vị đang nghe Eternally của C.Chaplin .

Bài Thơ Chưa Kết Thúc  

    Chờ hoài không thấy ai thăm hỏi
    Thôi, một ngày không có e mail!
    Phone cũng nằm im không động đậy
    Một ngày không có tiếng chuông reo…

    Đêm, ngoài khung cửa trăng Rằm sáng
    Trăng tháng Ba đầu năm trăng Xuân
    Mình cũng tháng Ba chờ tháng Chạp
    Quạnh hiu rồi cũng tới tàn năm!

    Mình nói về trăng, mình muốn nói
    Với ai hai đứa một đường trăng
    Chuyện xưa tích cũ thời non nước
    Ai mắt bồ câu nghe rưng rưng…

    Không có ai bên tâm sự vụn
    Nhặt lên ồ nhỉ tóc mình rơi…
    Sợi dài sợi ngắn đưa răng cắn
    Cũng tưởng mình đang cắn tóc ai…

    Một ngày dài đã tới đêm khuya
    Bầy vạc ăn đêm lác đác về
    Mỗi tiếng vạc kêu trăng mấy giọt
    Buồn buồn nghe tưởng bước ai đi…

    Đêm, ngoài khung cửa, trên sân gạch
    Bông giấy nhà bên rụng mấy bông…
    Mình đứng dậy xem và đắm đuối
    Mơ hồ bát ngát nhớ mênh mông…

    Bài thơ này chỉ làm nhiêu đó
    Mai khuyết trăng cầm đọc lại thương…

Trần Yên Tan

Tháng Tư Mà Có Thêm Ngày Nữa
Cũng Lỡ Hết Rồi Chuyện Nước Non  

    Ba mươi sáu năm…nhớ lại: Một Ngày Buồn Thật Buồn. Ban Mê Thuột thành Buôn…Sài Gòn mang tên mới, cái tên ai cũng hỏi “Hồ Chí Minh Là Gì?”.

    Cái gì cũng qua đi, Ba Mươi Tháng Tư không vậy! Nó vẫn: Dòng Máu Chảy, vẫn Dòng Nước Mắt Sa! Ôi Việt Nam xót xa, sau một thời chiến trận, đất không nở ra hoa, người không hòa không hợp, nhìn nhau hai mắt chớp, trời đất mờ biển dâu!

    Ôi Tháng Tư! Tháng Tư! Tháng dương lịch nên thiếu, thiếu gì ai cũng hiểu: Một Sự Đền Bù Vui! Tổng Thống từ chức rồi. Thủ Tướng rời bỏ phủ. Dân bỗng thành Lê Thứ. Niềm vui: miếng-mồi-nhử từ người Phía Bên Kia!

    Niềm Vui không ai chia…khi người ta có nó! Điều đó khi hiểu rõ thì chỉ còn buồn thôi! Ba Mươi Tháng Tư ơi! Ba Mươi Tháng Tư khóc! Cái gì còn cũng mất, cái gì mất không còn! Chút ước mơ mõi mòn: Tháng Tư thêm ngày nữa! Ôi ngày không-thể-có trên tờ Lịch Tháng Tư!

    Ba mươi sáu năm…xưa vẫn sờ sờ trước mặt một Việt Nam Nam Bắc, một đoạn trường lê thê! Bao người đi có về…rũ bà con đi tiếp, biết là đi khốn kiếp mà cứ đi cứ đi! Khúc hoan ca mê ly đen ngòm kênh Nhiêu Lộc. Tự Do và Hạnh Phúc cứ mãi là chiêu bài! Sân khấu đời diễn hài kéo dài đời điên đảo!

    Ai thật tình, ai xạo, ba-mươi-tháng-tư-bảy-lăm đã thấy rất rõ ràng! Phân biệt được Đá / Vàng, đờì chuyện gì cũng muộn! Ngay cả niềm ước muốn tháng Tư thêm Một Ngày! Một ngày…thêm Lưu Đày? Một ngày…cầu Hạnh Phúc? Bốn ngàn năm vinh - nhục…Bốn ngàn năm khói-sương!

    Cảnh người Mẹ ôm con, đứa con không còn thở. Cảnh người Lính nức nỡ bên đồng đội máu me. Cảnh mặt lộ ngập xe, những chiếc xe bể bánh…Trời tháng Tư không lạnh mà đất đá cũng run, mà mở miệng không cùng, lời hỏi thăm tắt nghẹn! Tháng Tư ngày cuối tháng, như thế đó! Ba Mươi!

    Tháng Tư ơi! Tháng Tư ơi!
    Một ngày mong đợi đâu rồi? Gió bay?
    Phải chi Lịch nối thêm ngày
    Thì đâu có cảnh đọa đày Bắc Nam …

Trần Vấn Lệ

Good Morning  

    Sáng thức dậy, một ngày mới nữa
    Lòng của mình vẫn cũ tình xưa…


    Gõ máy chơi, ra hai câu thơ
    Như vậy đủ cho lời chào buổi sáng?
    Chào ai đây? Quanh mình không có bạn
    Ngước đầu, nhìn, con quạ mới bay ngang
    Nó đậu rồi kia trên dây điện thẳng hàng
    Mình đi kiếm thức ăn ra mời nó vậy…

    Một vắt cơm thôi, có giề cơm cháy
    Ném ra sân, ôi con quạ nó mừng
    Kêu một tiếng, bạn tới thật đông
    Cái sân chật không còn thấy gạch!
    Chim chóc cũng hay: thương-yêu-đoàn-kết
    Chúng chia nhau từng hạt cơm thừa
    Bạn mình đâu, mình muốn chia thơ…

    Đã sáng rồi, tôi đã tỉnh ngủ chưa
    Tôi giụi mắt. Giọt sương nào mới rụng?
    Nghe rất xa đại dương tiếng sóng
    Nghe rất gần, có phải tiếng lòng không?
    Em của anh ơi, em có động lòng
    Khi anh nhớ mãi một thời em trôi nổi.
    Bầy quạ dễ thương đã bay đi không ai đuổi
    Bầy quạ bay đi, thơ anh thành suối
    Chảy về đâu, trời xanh, bao la…

    Sáng hôm nay, tôi vẫn trẻ chưa già
    Còn thả thơ chào mênh mông buổi sáng
    Tôi xin lỗi tất cả ai từng coi tôi là bạn
    Câu tôi chào không đến hết anh em…
    Bởi xa xôi, núi lặn, mây chìm
    Đời xa xứ trái tim còn biết khóc
    Bởi: “Người xa người tội lắm người ơi!”
    Câu ca dao Huế đó, đời đời
    Đau đớn lắm, ruột gan tôi đứt đoạn
    Good Morning, tôi chào đây, buổi sáng
    Tuổi hai mươi tan tản mù sương…

Trần Vấn Lệ

Sắc Sương  

    Trưa. Trời nhàn nhạt sắc sương, tóc mai em mấy sợi còn ướt trăng? Anh chùi nha? Anh chùi chăng, một câu Nam Bộ thưa rằng với em!

    Trưa. Trời vương víu mây lem giống như mực tím nhòe trên giấy nhòe…Em cười sao lấy tay che sợ anh uống mất cái bè đang trôi?

    Trưa. Em ngọt lịm tiếng cười với cô bạn cũ hay người mới quen? Ráng nhìn cho thấy ai bên, vườn cây đen nghịt cây chen kín vườn…

    Tóc mai em đợt gió luồn trong cây liễu rũ, anh buồn vu vơ. Đó là một buổi trời trưa, nhớ em ra đứng ngẩn ngơ ngó trời…

    Trưa. Trời, trời hỡi trời ơi, Tôi làm thơ chỉ mấy lời đó sao? Trưa nao trưa nảo trưa nào, ai xui mình gặp, mình chào, mình xa?

    Đường em đi mấy ngã ba, đường anh hai ngã em qua không về…Trưa trời đứng chựng trên đê, sắc sương cứ tưởng tóc thề em bay…

Lê Bang Ích

Chuyện Một Ngày Chúa Nhật  

    S áu tháng mình gặp lại, sao đứa nào cũng buồn? Em hai mắt vẫn tròn sao lưng lưng ngấn lệ, anh tuổi đời nghiêng xế ngã vào thành xe thôi…

    Anh đứng nhìn mây trôi, em đưa tay chào biệt. Mình không nói gì hết, gặp nhau là chia tay? Một định nghĩa thật hay: Chia Ly là Hội Ngộ!

    Chữ nghĩa sẽ xấu hỗ còn mình thì thản nhiên! Nghĩ Phật đâu phải điên khi nói Không Là Có; Chúa tạo nên Con Chúa mà bảo Đời Bụi Tro…

    Sự Thật là Ước Mơ, Ước Mơ…không Hiện Thực! Em đi xa và khuất sau hàng cây mù u; anh sẽ về Thiên Thu trong bụi mờ muôn thuở…

    Hai đứa mình không nợ. Nhớ là lượng thời gian hồi nãy em cầm ngang đặt lên hàng mi biếc. Nhớ không là tha thiết, sáu tháng biền biệt, quên!

    Thành thật cảm ơn em! Chúng mình không duyên nợ. Anh đi lâu thêm nữa, em quên anh nhiều hơn, tới một lúc không còn một chuyện gì để nhắc…

    Đó, chuyện ngày Chúa Nhật, anh chép thành bài thơ…em đi anh không đưa, anh về buồn đến nỗi. Thời gian là con suối chở buồn ra đại dương…

    Em là người anh thương, bây giờ, chia tay, hết! Mai mốt nghe mõi mệt, anh ngã vào tường rêu, sẽ nói trước mỗi chiều: Em-Người-Yêu-Duy-Nhất!

Lê Hành Khuyên

Giữa Đời Hư Ảo  

    T rọn một ngày Chúa Nhật
    Trời mưa bay lất phất
    Tôi đi kiếm nụ cười
    Của ai vừa mới tắt…

    Nụ cười không có thật
    Biết đi tìm ở đâu?
    Tôi ngó nước qua cầu
    Trôi mảng bèo ngày tháng…

    Những đám mây màu trắng
    Ai nhuộm mà xám xanh?
    Những giọt nước long lanh
    Giống y như nước mắt…

    Không lẽ ông Trời khóc?
    Không lẽ tại tôi buồn?
    Hứng mà được tiếng chuông
    Thấy chăng hồn thiên cổ?

    Nụ cười hôm qua nở
    Quá khứ rồi! Hôm nay
    Ơi những giọt mưa bay
    Rớt đây nằm trên ngực…

    Phải chăng niềm hạnh phúc
    Là nỗi nhớ nỗi thương?
    Nụ cười là khói sương?
    Tro tàn, bình tro nguội!

    Ngày Chúa Nhật chới với
    Giọt mưa và giọt mưa
    Phất phơ buồn phất phơ
    Lối xưa hồn Thu Thảo…

Trương Nghĩa Kỳ

Gửi Bạn Mình Phan Bá Thụy Dương  

    Tháng Tư bạn về thăm Cố Quận
    Gọi giùm tôi với Cố Nhân ơi!
    Long Hương sóng chắc trào ly rượu
    Vĩnh Hảo mây còn níu nước nôi…
    Tôi đã là bèo không ở lại
    Bạn đang làm gió để quay lui
    Thì non sông đó dành cho bạn
    Một chút lòng tôi một chút thôi!

Trần Vấn Lệ

Bâng Khuâng  

    Ơn em trả mấy cho vừa
    dẫu cho là nắng là mưa chưa bằng!

    Ơn em xin cứ hẹn lần
    kiếp sau muôn kiếp trả từng kiếp thôi!

    Ơn em là biển là trời
    trời cao núi dựng ai người dám leo?

    Biển sông có rã tay chèo
    cù lao mấy cụm bọt bèo cũng tan!

    Ơn em tôi nói với nàng
    thương sao con mắt với hàng mi cong!

    Nói cho vơi nhẹ tấm lòng
    ơn em quả thật không đong mà đầy!

    Khi không mình gặp cõi này
    sáng nghe gió nhớ tóc mai lạ lùng...

    Ở đây không bưởi không bòng
    không ai cấm cản tôi đừng nhớ em!

    Ném vài hạt gạo cho chim
    rồi tôi đi vớt trăng chìm hồi khuya...

Trần Vấn Lệ

Tưởng Ai Dưới Nguyệt  

    M ỗi ngày…mình có một bình minh
    Một buổi trưa xanh biếc lá cành
    Một buổi xế chiều mươn mướt gió
    Một hoàng hôn em của riêng anh…

    Nói như hai đứa đang ngồi cạnh
    Đang nắm tay và hôn trán nhau
    Ai biết là mình xa cách lắm
    Buồn ơi bèo giạt nước qua cầu!

    Biết thế nên anh thường tưởng tượng
    Em là trăng sáng mỗi đêm trăng
    Cuối tháng và đầu tháng vắng
    Em nằm trong ngực – một Giai Nhân!

    Phải chi ở cạnh em bây giờ
    Anh nói một ngón chân em một ngón Thơ
    Anh vuốt ve hoài Thơ một ngón
    Hai bàn chân em một trời mơ…

    Anh vuốt tới mười em ngủ thiếp
    Anh làm sao nhỉ? Chắc ăn gian
    Hôn lên đầu gối, hai con mắt
    Em ngủ đi em! Ôi vầng trăng!

Trần Vấn Lệ

Ký Sự Rosemead City  

    Xuống xe qua phố Rosemead,
    mình thản nhiên như ở Sài Gòn...
    đây, đó, Việt Nam, Tàu nhí nhố
    bán buôn từng cắc, thách từng xu.

    Hỏi bịch đậu bao tiền hả chú?
    Ông Tàu đáp chỉ một đồng thôi.
    Ngồi băng đá đợi giờ xe bus
    Bà Việt Nam bên ngó mỉm cười...

    Mình đưa bịch đậu ra mời "Chị!",
    một cái lắc đầu, tiếng "Cảm Ơn".
    Thích thật chẳng ai dùng tiếng Mỹ
    tiếc là không ở cạnh nhau luôn...

    Bà Việt và tôi cùng chuyến bus
    cùng là người Việt sắp cùng xa:
    tôi về trạm cuối, bà lưng lửng
    hai kẻ chia tay chẳng biết nhà...

    Mà biết làm chi đời tứ xứ
    Gặp nhau giữa phố đã là duyên
    Tôi từ Bắc xuống, mai về lại
    Không bận lòng riêng chút nhớ, quên.


    Bao nhiêu chuyện Có đã thành Không
    Có chuyện nào Không sắp Có không?
    nếu chẳng đi qua Rosemead
    chuyện gì chuyện Có, chuyện gì Không?

    Bà Việt Nam đi, ông Chệt khuất
    tôi rồi cũng khuất ngã tư nào
    Nhìn vài cô Xẩm khoe quần ngắn
    mới biết đây không phải phố Tàu!

© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 07.04.2012.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com