Long Mỹ




















ẤM MÃI LỜI RU

    Giữ trong đời cái chân chất yêu thương
    Như gió chiều quê ôm lời ru mát rượi
    Mẹ ta đó bộn bề trăm nỗi
    Áo sờn vai nuôi ta lớn nên người !

    Tôi vào đời lời ru mãi trong tôi
    Thêm nghị lực trên bước đường đi tới
    Tôi xa xứ mang lời ru chan chứa
    Chợt bùi ngùi nhớ dáng mẹ già nua !

    Lời mẹ ru đâu dễ phôi pha
    Dẫu vết cắt thời gian làm tim tôi rỉ máu
    Lời mẹ ru vượt ngàn giông bão
    Đưa ta qua bến ấm cuộc đời !

    Dẫn ta vào thời thơ ấu rong chơi
    Để bay đến khoảng trời xanh mơ ước
    Lời mẹ ru đồng lúa hương bát ngát
    Tôi say sưa tắm mát nước sông đầy !

    Chiếc cầu tre, vườn trái, cánh cò bay
    Yêu biết mấy làng quê, chiều vương sợi khói
    Men lối nhỏ vào đời, tôi chưa mỏi
    Mỗi bước chân như dán chặt lời ru !

    Đất nước ta qua hết cuộc mây mù
    Đêm trăng sáng, giọng hò ai dìu dặt
    Câu vọng cổ muồi tai ngây ngất
    Không gian chìm trong nỗi nhớ chơi vơi !

    Tôi nên người, nhớ mãi thuở nằm nôi
    Dòng sữa mẹ chạy đều trong cơ thể
    Hạnh phúc nhất khi mình còn mẹ
    Được nghe lời trìu mến của cha !

    Yêu quê hương, tình xứ sở, ruột rà
    Bên ngôi trường nhỏ vang vang lời trẻ
    Tôi nhìn lại tuổi thơ mình để nhớ
    Lời ru buồn vượt mãi với thời gian !

LONG MỸ

    Long Mỹ nhớ hoài sông Cái Lớn
    Chợ còn người nhóm cũng đông đông
    Xa kia, chiều lững lơ sợi khói
    Lắng nghe hơi thở lúa trên đồng !

    Bìm bịp kêu rền vùng Vĩnh Viễn
    Vịnh Chèo, Nước Đục ghé Xà Phiên
    Mưa ngang Long Trị vài hôm trước
    Nhớ Trà Ban Nhỏ thuở quen em !

    Cái Xu buồn, Cai Nai na ná
    Lục bình hoa tím ngủ quên trôi
    Thương cây Bã Đậu sân trường cũ
    Học trò con nít, trống ra chơi !

    Gió nghiêng, Long Mỹ xôn xao nắng
    Trời xanh, cò trắng kéo nhau bay
    Nhìn quen luôn thấy quê ta đẹp
    Đủng đỉnh làm duyên, áo mới may !

    Đi viếng Chùa Ông, rằm tháng bảy
    Trăng quê bàng bạc, mắt em buồn
    Anh giấu vào tim, Trà Ban Lớn
    Còn hoài người cũ để anh thương !
Cần Thơ, 1967

CÁI NƯỚC

    Thuở nhỏ, anh hồn nhiên bên mẹ
    Vui đùa, quấn quýt hát bên cha
    Chái bếp, hồn chiều nương sợi khói
    Dễ thương như hoa mướp, hoa cà !

    Anh đứng bờ giồng nhìn luống nước
    Ngày mùa mở hội lúc hừng đông
    Áo bà ba, mẹ đều tay cấy
    Cha quần phèn, nhổ mạ từng công !

    Những đêm trời tối sương che lối
    Cùng ông đi đặt trúm, giăng câu
    Xuồng ba lá rẽ lung bông súng
    Cá thèm mồi táp giữa đồng sâu !

    Những trưa dịu nắng thay đổi gió
    Ôm lưới băng đồng đi bẫy chim
    Đốt lung năng cạn, rùa ngợp khói
    Theo bà câu cá ở đìa bên !

    Cái Nước ngọn, theo thầy Vinh học
    Quê nghèo xa cách, bốn mươi năm
    Tân Hưng Đông, nhớ thời nhau rún
    Vầng trán anh hằn thêm nếp nhăn !
Châu Đốc, 1989




© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Châu Đốc ngày 29.02.2012.
. Xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com khi trích đăng lại.