Vinh Danh Thiên Chúa  


    Còn năm ngày nữa tới Noel, thành phố trang hoàng cảnh nửa đêm!
    Trời cuối năm thường không mấy nắng, ngày sinh của Chúa thế là duyên!

    Thế gian, một nửa người tin Chúa, một nửa số người đợi vỗ tay.
    Chúa giáng cõi trần vui vẫn trọn cho lòng mơ ước một tương lai!

    Tương lai không biết mai hay mốt, chờ đợi Noel đã rộn ràng!
    Nhất định có vui thì có sống, có yêu thương có cả bình an!

    Thành phố đâu thì cũng sáng trưng, mỗi niềm vui hóa một con sông -
    con sông không thể đo bằng thước mà tính độ dài theo ước mong!

    Còn năm ngày nữa tới Noel! Anh chỉ em, kìa, em ngó lên:
    Cái tháp chuông đang chờ rụng xuống những lời ấm áp của con tim!

    Em hãy tin đi, có Chúa Trời, có ngày mai đẹp khắp muôn nơi:
    "Không ai còn sống đời đau khổ , quà tặng cho nhau: Một Nụ Cười".


    Có thể ngày mai không tới kịp, nhưng còn...mãi mãi tối Noel!


Lê Hành Khuyên

Thời Gian  


    Hôm nay buồn như hôm qua: Mặt trời chưa dậy. Sương sa mờ mờ.
    Trên cao, cao vút ngọn dừa, con chim sẻ đậu cũng vừa bay đi...

    Hôm nay, buồn mở Đường Thi, đọc thơ Lý Bạch, Quý Phi chắc cười?
    Áo nàng mây trắng đã trôi? Mùi hương của tóc gió rồi giả lơ?

    Hôm nay tỉnh lặng không ngờ. Tiếng rao bắp nấu ngày xưa không còn.
    Đường xe chạy đã đường mòn, chỗ nao hun hút bụi vương chân người...

    Hôm nay một chút ngậm ngùi nhả vào thơ thử coi lời ra sao?
    Có mong chăng trận gió ào? Có mong chăng trận mưa rào bỗng dưng?

    Hôm nay nghe lạnh từ lòng, ngó ra cửa sổ thấy sông nhớ nhà...
    Nhớ mình một thuở phong ba, bật lên đóm lửa thổi phà khói tan...

    Hôm nay muốn nói với nàng một câu gì đó miên man quên đành!
    Lỡ làng một buổi bình minh, thì thôi như mặt trời chìm trong sương...

Lê Hành Khuyên

5 PM  


    Mới có năm giờ chiều mà mặt trời đã lặn!
    Mà đèn đường đã sáng...Mà, em ơi lạnh run!

    Tháng Mười Một mùa Đông, lại lùi một giờ nữa.
    Trách gì ngày không úa. Và dĩ nhiên đêm dài...

    Tha hồ ai nhớ ai! Tha hồ mà trăn trở!
    Hôm nay không mưa gió, đỡ cho ai về khuya...

    Anh đi xa mới về, nhớ em nhìn sao mọc.
    Nhớ em, buồn một lúc, một lúc và buồn thêm!

    Mình xa chi vậy em? Non nửa vòng trái đất!
    Phải chi như chim cắt, anh về liền với em.

    Em vừa qua một đêm. Em đang là buổi sáng!
    Mình hôn đến chạng vạng...thì bên anh bình minh!

    Anh nói em bực mình? Khóc đi cho anh dỗ!
    Anh bảo biển sóng vỗ, anh xin trời kéo dông!

    Ôi phương Tây phương Đông, tấm lòng chia hai mảnh.
    Buổi chiều đang rất lạnh, chia sớt chỉ còn Thơ!


© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 22.12.2011.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com