LỤC BÁT TƯỜNG VI

    Bao năm
    một đóa tường vi
    vẫn còn
    tươi nét xuân thì
    đến nay
    hương tình
    thắm đượm bao ngày
    suối khô
    nguồn cạn
    còn đầy nhớ thương.

VÂN CẨU

“ Bức tranh vân cẩu vẽ người tan thương ”

    Những cánh chim bay vút khỏi tổ
    rạng bình minh
    chân trời bừng lên những đám mây ngũ sắc
    khi là đàn Thiên sứ cánh trắng nhởn nhơ vui đùa
    khi những nàng tiên múa lượn giữa chốn đào nguyên
    khi hình nhân dáng thú cỏ hoa muôn loài
    đám mây con ngựa gặm cỏ thiên đường
    chú công vũ điệu dưới gốc hoàng mai
    mây rồng phun nước giữa vừng dương chói nắng
    và đám vân cẩu biếm họa…
    đổi thay muôn hình muôn vẻ

    Đời người biến đổi bể dâu
    cưỡi ngựa lên voi
    khi bước xuống
    lại ngồi lên lưng khuyển
    không là ngưu chở trên mình Lão Tử
    đi vào núi sâu
    bỏ lại sau lưng
    tình đời kẻ chợ
    dòng đời ngược xuôi

    Rồi gió thổi mây tan
    tan rồi hợp
    nhiều người nhìn mây tán tụ
    tưởng tượng vóc hình
    bói toán rủi may
    có người bói hoa bói sóng
    hoặc mong đạt thành ước nguyện
    kín thầm
    có lẽ mọi người đều đang ước một điều gì
    xa ngoài tầm tay…

RỪNG THÔI LÁ ĐỔ


    Đồi cỏ mượt
    Bốn mùa xanh êm ả
    Nhạc thông reo
    Heo hút buổi đông tàn
    Gió đã dịu
    Chỉ còn vương chút lạnh
    Đà Lạt ơi
    Ta nhớ hẹn quay về

    Đứng trên triền dốc
    Dưới chân đồi đá sỏi
    Suối trong veo
    Rửa sạch gót duyên trần
    Bao thác đổ
    Là bao lời suối hát
    Mộng trong tim
    Và mộng cả đất trời

    Thơ mộng quá
    Màu Hồ Hương xanh thẳm
    Như chưa lần sóng động nước tràn dâng
    Như lời tỏ kín thầm cùng Than Thở
    Rằng tình yêu
    Như khói sớm sương chiều
    Trôi vơ vẩn
    Tan bồng trong nắng lạnh

    Người đã đến
    Rừng thôi không lá đổ
    Cánh anh đào mỏng mảnh
    Ngát hương thơm
    Xuân một lần
    Biết thuở nào quên.




© Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Nha Trang ngày 19.12.2011.
. Tác phầm của Hồng Vinh chỉ đăng tải duy nhất trên Newvietart.com ở nước ngoài