EM GÁI CẦN THƠ

    Ngậm ngùi qua giấc chiêm bao
    Hồn ta ray rức mưa rào cuối năm
    Bên hiên dấu cũ trăng nằm
    Áo xưa chưa hết hương thầm người xưa !

    Thời gian dấu chấm, hững hờ
    Đâu màu mắt tháng giêng mơ, gió lùa
    Ninh Kiều em gái Cần Thơ
    Hậu giang thương nhớ, tình chờ trăm năm !

HOÀNG CÚC

    Tôi về trú dưới hiên mưa
    Nhà bên hoàng cúc cũng vừa trổ bông
    Sao em lại mặc áo hồng
    Sao không áo của ngày hong tóc chiều !

    Tôi về buổi đó buồn hiu
    Nhà em cửa đóng, gió reo cổng ngoài
    Mình tôi và lá thu rơi
    Ơi, màu mắt đợi tím trời nhớ nhung !

    Tôi về nghe giọt mưa lòng
    Bên nầy sông, bên kia sông mịt mờ
    Bây giờ cũng dưới hiên mưa
    Đâu còn màu áo ngày xưa, tôi chờ !

    Tôi về làm kẻ trễ đò
    Nhà bên Hoàng Cúc cũng vừa sang sông
    Ngoài trời mưa, mưa trong lòng
    Mùa thu đẫm ướt một dòng thơ đau !

ĐI GIỮA MÙA XUÂN

    Người đi hồi tháng chạp, mưa
    Tôi về bến cũ, sông xưa lở bồi
    Mà như trời đất và tôi
    Vẫn còn trăm mối nợ đời trả vay !

    Người đi gió bấc lạnh vai
    Tôi về theo cánh én bay xuân chờ
    Sáu mươi năm, một hồn thơ
    Tôi cho và nhận, tôi chờ và mong !

    Tôi còn riêng một dòng sông
    Tôi còn riêng một bao dung bên đời
    Luân hồi thơ vẫn bên tôi
    Tình yêu, người nợ với người, tình yêu !

HẠNH PHÚC TÍNH PHẦN TRĂM

    Sáng ra được thấy mặt trời
    Dưới cao ốc, những bóng đời xô nghiêng
    Xa tình, vời vợi cánh chim
    Bỏ quên ta với dáng đêm rập rình !

    Em gieo neo, giữa chợ tình
    Mà nghe mưa rớt long lanh, phận đời
    Đói - no - dan díu - hẹp hòi
    Phấn son đâu dễ đắp bồi cho nhau !

    Trái tim em vắt lệ sầu
    Ta như lạc lõng giữa cầu ăn năn
    Đời chưa hết nỗi nhọc nhằn
    Khi mà hạnh phúc tính phần trăm yêu !





© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Châu Đốc ngày 04.12.2011.
. Xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com khi trích đăng lại.