TUYỂN THƠ FREDERICK NIETZSCHE



Kỳ 3

Lời Dẫn:

Một số bài thơ trích đăng dưới đây rút từ cuốn sách biên khảo “ Frédéric Nietzsche và Chủ nghĩa đi lên con người / Thế Phong “ - bản đầu tiên in ronéo - Đại Nam văn hiến xuất bản cục , Saigon 1960 , 58 tr. khổ 21 x 3 - , đến 1967 tái bản in ty pô , 142 trang, khổ 13 x 19 cm trong “ Tủ sách Đ.N.V.H xuất bản + Đời Mới Saigon tổng phát hành.).

.. sau 1975 - đâu đó vào đầu năm 2007 , anh Nguyễn Trọng Văn tự lái xe hơi con cóc Wolkwagen tới nhà thăm; ( khi chưa bị tai biến ) biết tôi sửa soạn cho tái bản Nietzsche, anh viết đôi lời cảm tưởng:

“…Cách thứ ba là cách theo tôi nghĩ, Thế Phong muốn dành cho chính bạn tự nghiền ngẫm và rút ra kết luận” Nietzsche, chủ nghĩa đi lên con người”… Theo đề tựa cuốn sách và theo những chỉ dẫn có tính cách gợi mở của người đã du nhập và phổ biến chủ nghĩa hiện sinh vào Việtnam, bạn nghĩ gì về ông tổ của hiện sinh vô thần? Từ 1961- 1962 đến nay, có biết bao vật đổi sao dời: sự sụp đổ chế độ Diệm (1963), Mỹ bắt đầu ra đi (1973), Đổi Mới (1986), Hiện đại hóa, Hội nhậo (2000) triết học hiện sinh, hữu thần hay vô thần, nay còn ảnh hưởng nào chăng ? Dù bạn tiếp thu hay phản bác từng phần, Nietzsche vẫn luôn luô n là một triết gia quan trọng. Đây là một cuốn sách về” Nietzsche” , hãy cầm lên và đọc đi ..”

( Lời giới thiệuFrederick Nietzsche và Chủ nghĩa đi lên con người / Thế Phong / Nxb Thanh niên 2007- sách dày 208 trang, khổ 13 x 19 cm.

( Nguyễn Trọng Văn, phụ trách Bô môn Triết tây Đại học Tổng hợp tp. HCM. ( sau 1975) - còn là tác giả” Phạm Duy đã chết như thế nào?” ( Nxb Văn mới, Saigon 1973).

… lại mới đây thôi, đọc trên mạng một bài điểm sách , nhắc tới cuốn sách tôi viết về Nietzsche từ thập niên 60 - lại “bị” coi như sách dịch.- Thật bược cười ! :

”…Ở Việt Nam người đầu tiên viết sách giới thiệu về Nietzsche là Nguyễn Đình Thi, với cuốn” Triết học Nietzsche”

(Tân Việt xb, Hà Nội 1942) khi tác giả 18 tuổi. Nietzsche đắc biệt được yêu thích ở miền Nam trước 1975. Những tác phẩm của ông:” Frédéric Nietzsche và Chủ nghĩa đi lên con người” – Thế Phong dịch …(TP in chữ đậm)..

( báo Văn hóa Nghệ An - trích theo <Google / search / Nietszche và chủ nghĩa đi lên con người >

Chương III


    7.- Thu

    Thu đến rồi
    trái tim em
    có tan theo từng mảnh ?
    hãy bay lên mặt rời
    lơi lả trong ngọn cây
    rồi đi lên lên mãi
    dừngmỗi bước chân nghỉ ngơi.
    Thế giới này
    biết bao màu úa vàng !
    trên những sợi giây nhỏ qua nhanh
    gió bắt đầu thấy phím cầm ca
    hy vọng chỉ đường trốn chạy
    nỗi buồn đuổi sau còn bao xa ?!
    Thu đến rồi
    trái tim em có tan theo từng mảnh ?
    hãy bay lên bay lên cao đi em !
    biết bao nhiêu trái cây muồi chin
    run rẩy theo gió rung chân cây
    ý nghĩa đó
    có gì cho ta học hỏi ?
    trời tối đen
    để thấy má em mầu hồng đào
    can qua con rét run băng giá !
    Em không trả lời sao
    Em yên lặng mãi sao?
    bạn ơi em ơi hãy trả lời tôi đi nhé!
    Thu đến rồi
    trái tim em có tan theo từng mảnh ?
    hãy bay lên hãy bay cao đi em !
    cây đại hồi hương bắt đầu lên tiếng.
    Tôi không mấy đẹp và dáng duyên
    tôi yêu loài người
    an ủi loài người
    bởi lẽ họ còn phải sống ngắm hoa
    hôn hoa
    và đi lại gần phía tôi hơn
    trời ơi !còn nữa người còn hái tôi
    tròng con ngươi thúc giục
    đầy kỷ niệm !
    kỷ niệm gì ? nào ai biết !
    nhưng sẽ cao đẹp hơn tôi!
    -Tôi nhìn thấy rồi
    tôi nhìn thấy rồi !
    Tôi cũng theo họ
    được chết !
    Thu đến rồi
    trái tim em có tan theo từng mảnh ?
    hãy bay lên hãy bay lên cao đi em !

    8.- Nỗi phiền trách của Ariane

    Còn ai cho tôi hơi ấm?
    còn ai yêu tôi không ?
    hãy cho tôi những bàn tay ấm
    hãy cho tôi những trái tim nồng
    nghe thấy chưa tôi rét run đây !
    như người ồm da thiết bì
    người ta hun nóng bàn chân tê .
    Chao ôi ! run lên cơn sốt đến,
    nào ai biết ?
    đếm sao cho hết những mộng mị dày vò sợ hãi khiếp đảm
    những người đi săn nấp sau đám mây
    sét nổ vang tai
    con mắt nhìn nhạo báng
    từ đêm thẳm nhìn lại
    tôi vẫn nằm thiêm thiếp
    lưng uốn gập cong
    thân hình co quắp dằn vặt nhói đau
    như người chết trước mặt tôi bị hành hạ
    phải rồi chính ngươi ác độc
    chính là người,
    ông trời,
    tên đao phủ vô danh.
    Hãy đánh đập tôi đi
    nhiều lần hơn nữa
    hãy chọc thủng
    làm tim tôi tan từng mảnh nhỏ
    tại sao người lại hành hạ thân này ? !
    dùng mũi dao nhọn hoắt
    tại sao ngươi còn nhìn tôi?
    ngươi không chút động lòng ?
    trước nỗi đau hờn nhân loại ?!
    tròng mắt ngươi không chút thương sót
    sao dửng dưng?
    ngươi không muốn bị giết ?
    làm người chết có công đầu ?!
    Tại sao ?
    tôi là người công đầu chết vì lý tưởng ?
    ngươi là ông trời
    dửng dưng vô danh
    A! A !
    * sao ngươi lại bò gần tới phía ta?
    * ngươi muốn gì ở ta
    * giữa đêm tối?
    * ngươi hãy nói đi
    * sao ngươi đẩy ngã và bóp chặt ta
    * A ! A!
    * ngươi đã tới gần ta
    * ngươi có thấy hơi ta còn thở?
    * ngươi ghé tai do thám
    * trái tim ta đập
    * ngươi có hay
    * hờn ghen như vậy !
    * lý do nào làm ngươi hờn ghen ?!
    Phải trừ khử ngươi đi
    diệt ngươi đi
    tại sao lại dùng bậc thang này !
    ngươi muốn vào không !
    vào trong trái tim ta đó !
    vào trong tư tưởng ta thẳm sâu
    hiểu rõ tất cả nỗi niềm sâu kín nhất
    thật ra ngưoi dại dột
    tên ăn cắp khuyết danh,
    ngươi muốn lấy gì nơi ta ?
    ngươi muốn cưỡng đoạt gì
    nơi ta ?
    ngươi muốn bị hành hạ không ?
    ngươi chính ông trời
    tên đao phủ ?!
    hay ngươi cho ta
    giống hệt loài chó đói
    đến bám chân ngươi ư ?
    Hãy buông ta ra
    hãy đi đi
    cho khuất mắt
    ta sẽ cho ngươi tình yêu
    vậy ngươi hãy bò tới nhé !
    Vô ích !
    hãy đánh đập ta nữa đi!
    ngươi là cái kim nhọn ác độc!
    ngươi biết ta không là chó săn
    và ngươi mới chính là tên chủ
    đi săn độc ác khôn lường !
    ngươi kiêu hãnh ử ?
    vì sẵn nhà tù vĩ đại!
    nấp sau những đám mây đen !
    Hãy nói đi !
    ngươi nép mình
    dưới tia sét có phải không ?
    nói đi..
    ngươi muốn gì ?
    ngươi rình mò ai trên đường ?
    ngươi còn muốn gì ở ta ?
    Tại sao ?
    có phải ngươi là quả báo !
    hay là ngươi muốn bắt cóc ta đòi tiền chuộc ?
    ngươi đòi hỏi quá nhiều !
    còn ta
    lại vô cùng kiêu hãnh ban khen cho ngươi!
    hãy nói ít hơn đi nhé !
    A ! A !
    chính ta đây
    người ngươi thèm muốn
    ta đây hoàn toàn tất cả thân hình ta đây!
    Á A !
    hay là ngươi định dùng ta
    làm con cờ thí ?
    đúng ngươi là thằng điên
    hành hạ ta
    cùng lòng kiêu hãnh !
    Hãy cho ta tình yêu
    còn ai cho ta hơi nồng?
    còn ai yêu ta không ?
    hãy cho ta bàn tay ấm
    hãy cho ta trái tim nồng
    hãy cho ta
    những gì cô đơn nhất !
    như đá băng
    … như băng đá
    đã bao lần tiều tụy hao mòn !
    vì kẻ thù
    cũng chính bản thân tự ta hành hạ !
    Hãy cho ta
    được phép
    đặt ngươi ra ngoài vòng pháp luật !
    hãy giao ngươi cho ta
    chính ngươi ông trời,
    kẻ thù độc ác nhất !
    Đi !
    ngươi hãy trốn đi
    người bạn đường duy nhất của ta
    lại là
    kẻ thù lớn nhất
    trời,
    chính ngươi tên đao phủ !
    Không !
    hãy lại đây
    với tất cả lời van vỉ khẩn cầu từ ngươi
    tất cả giọt nước mắt của ta
    sẽ theo ta
    tìm bước chân ngươi trốn chạy.
    và ngọn lửa cuối cùng
    tim ta
    sẽ thức giấc trí óc ngươi
    hãy lại đây
    ông trời
    tên vô danh nỗi thống khổ với ta
    liệu có phải
    hạnh phúc cuối cùng
    là ta ?
    ( một tia chớp nhoang Dionysos
    đi lại trong hào quang ngọc bích )



... CÒN TIẾP ...






© Tác giả giữ bản quyền.
. Đăng ngày 21-10-2011 trên newvietart.com theo nguyên bản của tác giả từ Sài Gòn .
. Xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com khi đăng tải lại