Đà Lạt Đà Lạt Đà Lạt Đà Lạt … Ơi  


    Còn mười đêm nữa tới đêm Rằm. Trăng giữa mùa Thu, Tết giữa năm! Nhớ quá, Trời ơi Đà Lạt nhớ, Trung Thu nào nhỉ tôi về thăm?

    Tiền bạc, dĩ nhiên người đếm được, Tình ai đong đếm biết bao nhiêu? Hăm hai năm sống đời xa xứ, tôi Nhớ, tôi Thương, chỉ nói Nhiều!

    Trường Nữ, nơi tôi từng dạy học, bây giờ khuynh diệp chắc còn xanh? Cây càng nhiều tuổi càng xanh thắm, người một ngày thêm…chỉ bạc Tình!

    Tôi sợ lòng tôi rồi cũng bạc! Em ơi Thầy biết em hờn mà. Năm nay em đã năm mươi tuổi, Thầy mấy mươi rồi? Ai xót xa?

    Năm Bảy Mươi Lăm, em nhỏ lắm, Thầy vào Cải Tạo vẫn còn Xuân. Hôm em đứng trước rào gai khóc, Thầy vẫy tay ra cũng khóc thầm…

    Mười bốn năm hơn đời đổi khác, Thầy về Thầy lại kiếm đường đi. Hỏi em, ai biết? Không ai nói. Đà Lạt rừng thông vẫn rậm rì…

    Biển cả, bao người trôi mất xác. Đảo hoang cát lấp mộ thuyền nhân! Thầy như mây khói hoàng hôn xám, cúi mặt gậm từng mỗi hạt cơm…

    Hăm hai năm ở quê người lạ, em ạ lòng đau có lúc lành, không vết đau nào da nối thịt bởi vì Đà Lạt cứ long lanh…

    Còn mười đêm nữa Tết Trung Thu, Thầy tạ tình em, đó, mấy câu, nếu có nên bài Thơ Thất Tuyệt thì xin em đốt để ngày sau…

    Đà Lạt Trời ơi tôi yếu đuối, bao nhiêu lon lá rụng đâu rồi, tóc xưa phấn vướng nay đầu bạc, khói đạn cuối đời chưa bốc hơi!

Trần Vấn Lệ

Một Ngày Chúa Nhật  


    Chao ôi Chúa Nhật thật buồn, trời chưa hé nắng, mù sương sa mù. Mái nhà đôi chim bồ câu sáng trưng con mắt mà sầu bao la…

    Rồi bầy chim sẻ bay qua, sân không đậu xuống, cứ là là bay. Trời không mưa. Trời không mây. Chỉ sương mù đắp bề dày không gian…

    Chao ôi Chúa Nhật miên man, tiếng chuông mới vọng đứt ngang lời nguyền. Một ngày như thế, vô duyên? Một ngày như thế đâu Thiên Đàng về?

    Ngoài đường nhè nhẹ máy xe, người đi chỗ đó chỗ kia thưa người. Đèn xe thay mặt trời soi, hẩm hiu đám cỏ cây còi mùa Thu!

    Cái gì Như Thị Chân Như? Cái gì như thể lời tu, tiếng lòng? Ông Thầy Chùa đi chân không cầm cây chổi quét một vòng, biến đâu?

    Mái nhà đôi chim bồ câu vỗ sương cho sắc ngói màu đỏ thêm. Một ngày Chúa Nhật mông mênh. Đời êm ả, lạnh, buồn tênh thật buồn…

Lê Nhiên Hạo

Nghe Gió Bấc Thở Dài  


    Sao thương quá quê nhà!
    Mùa này đương gió Bấc
    Mẹ già còn chút tóc
    Mà gió cứ làm bay
    Mẹ già còn đôi tay
    Guộc gầy gió cứ vuốt!
    Mẹ già còn đứa Út
    Biết nó giờ ở đâu?

    Mùa này đương mùa Thu
    Dẫu bắt đầu mấy bữa
    Gió lạnh càng thêm nhớ
    Những người xa rất xa…
    Nước mắt của Mẹ già
    Cũng trong như đứa nhỏ
    Vách phên lùa chút gió
    Bầy muỗi vẫn vo ve…

    Sao thương quá cây me
    Má tôi thường hái đọt
    Nấu soong canh chua ngót
    Con cá nục nhỏ xiu
    Má nấu nước nhiều nhiều
    Má ăn cơm với nước
    “Cha con bây vớt được
    Cứ vớt cá lên ăn!”

    Ôi chuyện đó ngàn năm
    Má, Cha về thiên cổ!
    Một Quê Hương nghèo khổ
    Cứ hiện hình trong tôi
    Khi Hòa Bình tới rồi
    Nụ cười cũng vừa tắt
    Má nói như Má khóc:
    “Sao con tôi ở tù?”

    Quê Hương chừ đương Thu
    Mùa Thu nào ấm áp?
    Tôi lên giường úp mặt
    Nghe gió Bấc thở dài…




© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 13.09.2011.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com