CHIỀU PHỐ VỌNG

Chiều Phố Vọng

“Người ta vọng chức quên tình
Tôi nay phố Vọng một mình Vọng Em”

    Nắng óng ả xanh cao chiều phố Vọng
    Hoa sữa vương hương cốm đầu mùa
    Em xuất hiện như thiên thần lồng lộng
    Rất diệu kỳ mà lại rất thơ

    Đâu có phải bờ sông Lô hoang vắng
    Gió dập dờn mây trắng ngút ngàn lau
    Sông cứ chảy vờn sau tà áo trắng
    Mặc thời gian như nước chảy qua cầu…

    Ai mơ tưởng từ lâu câu chuyện cũ
    Mối duyên thơ như trời đã đặt bày
    Em cứ nói lòng mình qua hơi thở
    Để cho anh uống cả tứ thơ say

    Thật mộng ảo đâu đây chiều phố Vọng
    Em có duyên rạng rỡ lạ kỳ
    Anh trẻ lại với tình thơ sống động
    Sông Lô hời…
    ai đó gọi trên kia.

____________________

Phố Vọng, Hà Nội 2-9-2000

Về Hà Nội


    Viết một trăm câu thơ 
    Chưa viết được một câu thơ về Hà Nội 
    Thơ in ra như cát bụi sông Hồng 
    Đâu viên gạch thành Thăng Long chôn đáy dòng lịch sử 
    Chút hồn xưa toả nắng sớm Ba Đình 
    Người Hà Nội – Em ơi người Hà Nội 
    ở bên em chừng thấy sáng ngời lên 
    nét thanh lịch kiêu sa đang vươn tới 
    Tính hào hoa ta có tự nơi em 
    Ôi phố cổ – như tìm vào ma trận 
    Nào Hàng Da, Chợ Gạo, Hàng Đào... 
    ba mươi sáu phố phường ta thơ thẩn 
    để nhớ thời Kẻ Chợ trốn tìm nhau 
    Hoa sữa đấy 
    thơm riêng lòng Hà Nội 
    chỉ mùa thu và chỉ một con đường 
    hồn thi sĩ Nguyễn Du 
    bay len lỏi đến mỗi lòng Hà Nội 
    một niềm riêng 
    Niềm tâm sự đi tha phương bốn bể 
    vẫn thèm về một gợn sóng Hồ Gươm 
    một ánh rêu trên Tháp Rùa mờ tỏ 
    một tiếng rao đêm, một khúc đoạn trường 
    Bạn thương mến từ xa về Hà Nội 
    Nơi hồn thiêng sông núi tụ bến bờ 
    nhẩm câu thơ “Thăng Long thành hoài cổ” 
    Màu thời gian còn phảng phất ưu tư. 

________________________________

Hà Nội 10.10.1995 

Gửi Em – Paris, Mùa Thu Tím 


    Sớm Hà Nội...Sương Thu huyền ảo 
    Ngồi café vỉa hè 

    lặng ngắm sóng Hồ gươm 
    để nhớ Paris 
    khúc Autumn Leave 

    thánh thót vọng tâm hồn 

    cùng em dạo 
    Paris, mùa thu tím... 
    Paris đấy, của những ai mộng tưởng 
    “của đôi ta” tự thuở xa vời 
    Anh như thể bỏ quên... đời vất vưởng 
    cuộc tình nào 
    còn mãi? 
    Hà Nội ơi! 
    Thôi, mai em về Cửu Long giang cuộn sóng 
    Nhớ sông Seine...thời khắc chẳng ngừng trôi 
    khung cửa hẹp 
    ôi thu, hừng sắc tím 
    tím cả hồn thơ thả mộng lên trời... 

________________________________

Hà Nội, 15.11.2006 
© Cập nhật ngày 14.08.2011 theo nguyên bản của tác giả gửi từ Hà Nội.
. VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM KHI TRÍCH ĐĂNG LẠI .