Tranh của J.J.Henner

Cảm Ơn Ngày Hôm Nay  


    Hôm nay mây rất mỏng. Như vậy, bão qua rồi! Đã thấy bóng mặt trời. Cảm ơn ngày có nắng!

    Ba ngày mưa đã tạnh. Không ai chờ mưa thêm! Cảm ơn đời bình yên. Cảm ơn em cười đẹp.

    Coi như bài thơ kết từ một câu thơ trên? Em, với nụ cười duyên, biết không? Anh mắc nợ!

    Anh nói, anh không sợ, như ngày xưa hành quân. Đẹp ơi bông hoa rừng, anh một lòng dan díu…

    Dĩ nhiên anh không yếu phải ngã trước kẻ thù. Em là trái mù u lăn anh những ngày phép…

    Những ngày phép thật đẹp! Em còn đẹp hơn trời! Em nghe em không cười, em sợ mà Chúa phạt!

    Anh nhớ mãi bài hát, em hát một ngày vui.
    Anh nhớ mãi trong đời, em hiền hơn cả Phật.

    Anh nhìn trời bát ngát. Hôm nay em ở đâu? Nước vẫn chảy qua cầu. Thời gian không đứng lại…

    Em, anh, xa mãi mãi. Hai thành phố mà xa! Thèm sao một mái nhà hứng em từng giọt nắng.

    Nhớ mưa từng giọt nặng. Nhớ em cười trong mơ. Nhớ quá em, ngày xưa. Tại sao đời cổ tích?

    *

    Chúng ta đi tới chết, gặp chăng ngoài nghĩa trang? Gặp chăng ở Việt Nam , Quê Hương nằm trong ngực.

Cúi Đầu Trên Trang Giấy  


    Lâu lắm rồi, rất nhớ Burbank , nhớ có em ngồi bên tay lái. Xe mình đi những con đường hai bên hàng cây. Em nói thật thơ ngây: Nếu hai hàng cây kia chạy thì xe mình khỏi đi! Hai hàng cây đâu có biết gì, cứ rù rì rù rì trong gió…Lâu lắm rồi thật nhớ, Burbank thành phố dễ thương…

    Và em dễ thương…

    *

    Lâu lắm rồi em không ghé thăm anh nữa. Em nói em có nhớ mà em không về. Em không còn ở nơi anh từng đến. Em lên phía Bắc, rất xa, rất xa, rất xa. Những nơi hai đứa mình từng đi qua, em có biết không đều đã già theo năm theo ngày, theo tháng. Anh một mình đi hoài cũng nãn. Những hàng cây thủ thỉ cười thầm…

    Tất cả đều lặng câm. Ngay cả lòng anh, không có ai than thở. Em mà như cơn gió trở, anh đưa tay bắt được mênh mông! Em có biết không? Anh bắt được lạnh lùng! Em mà như một cơn dông, anh cúi đầu nhận tội: “Anh nhớ em!”.

    *

    Lâu lắm rồi không lên Burbank . Đường Một-Trăm-Lẻ-Một, đường số Năm, hai xa lộ đó dài bao xiết! Anh nhớ em tới chết. Nếu em dễ ghét đừng dễ thương, anh đâu có tận cùng thương nhớ!

    Anh lâu nay như người đi đò lỡ. Lỡ một chuyến đò đợi đến bao lâu? Ai cũng lắc đầu, không biết! Kiếp sau, biết chừng đâu! Có thể!

    Những chuyến bay về đây hằng bữa, sao em không về thăm anh hả em?

Một Hai Ba Bốn!  


    Sáng Chúa Nhật trời mưa ngộ quá!
    Coi kìa coi, hoa lá rưng rưng rưng
    Không lẽ trời nấn ná mùa Xuân?
    (Đã sắp sửa mùa Thu rồi đó!).

    Sáng Chúa Nhật trời im không gió
    Lạnh và buồn ai nhớ ai thương?
    Ai đang cà phê góc quán bên đường?
    Ai đang ở nhà thờ cầu Chúa?

    Thường tháng Năm thì hoa tím nở
    Cả Cali buồn như nghĩa trang
    Sáng hôm nay mưa nữa, ngỡ ngàng
    Hoa tím rụng Thiên Đường đâu nhỉ?

    Sáng Chúa Nhật trên đồi ngựa hí
    Tiếng buồn vang xa vọng lũng sâu
    Tiếng buồn vang như tiếng Thiên Thu
    Êm ả trải phơi lòng lữ khách…

    *

    Sáng Chúa Nhật có ai diện bích
    Nhớ Non Sông nén lệ thành mưa?
    Có ai nghe trên hoa lá bây giờ
    Chuông Chùa đọng từng hồi u uất?


    Bầy bồ câu sáng nay không thấy mặt
    Tôi điểm danh từng giọt mưa sa
    Tôi buồn tính đếm nhẩm Một Hai Ba
    Rồi tới Bốn…nhớ lại thời Đi Lính!

Nước Non Non Nước  


    Hồi em ở Sài Gòn xa thẳm thẳm, mình nhớ nhau, mình gọi điện, sao gần! Bây giờ em, thành phố sát bên anh, anh gọi mãi, cái phone reo rồi tắt!

    Thế mới biết dẫu trong gang tấc nhưng núi sông ai khiến trong lòng? Phật bảo rằng cái Có tức là Không, mùa Phật Đản anh đắm hồn tư lự!

    Rất nhiều năm, anh Không em bỗng Có, rất không ngờ, không có nguyên do. Anh chỉ làm thơ, anh chỉ làm thơ, em hiển lộng trong từ trong ý.

    Em có mặt ở mỗi dòng suy nghĩ. Anh mở phone, “thưa ai ở đầu dây?”. Con số vu vơ ẩn hiện trong mây, em nhỏ nhẹ khác nào cơn gió…

    Gió cứ thổi, thổi trên biển nhớ, trên biển thương, trên muôn vạn dặm đường. Gió đưa anh về thăm lại Sài Gòn, em hàng me đứng khoe tóc mướt…

    Cái hồi đó không cầu mà được. Khi, bây giờ, mong ước, em đâu? Hai thành phố bên nhau vô số giang đầu, sông dẫu cạn, xe lượn lờ mới lạ!

    Không thấy nhau coi như xa quá…Sợ gặp nhau rồi cũng chẳng chi vui! Mùa Phật Đản, Phật ngó xuống đời, không biết có giọt lệ nào vương vãi?

    Hồi em ở Sài Gòn, anh ngại, rất muốn về, sợ lắm chuyện vu vơ, rồi hẹn thôi mai mốt, bây giờ…Chuông điện thoại reo vang, rồi tắt…

    Anh có một Quê Hương, đã mất. Anh có thêm em nữa, không còn. Ôi cái gì cũng nước cũng non, cả giọt lệ cũng mòn non nước…

Tùy Bút Trưa  


    Trưa Thứ Bảy bồng bềnh mây trắng. Trời xanh cao, cao vút ngọn dừa. Dừa của Mỹ chỉ thấy ra hoa, vì cao quá không nghe hương ngào ngạt. Trưa Thứ Bảy có con chim đứng hót trên ngọn dừa không có bạn, lại bay; và bóng chim nhòa trong bóng mây. Trưa Thứ Bảy bồng bềnh mây trắng…

    Cà Phê Hiên, thường trưa nào cũng vắng. Vắng và buồn là những trưa mưa. Cô chủ quán đi ra rồi đi vô, nụ cười nở trên môi nàng rất đỏ. Một buổi trưa, hiên nắng và gió, tôi gọi ly cà phê ngồi khuấy đá lanh canh. Mây trắng bay trên ngọn dừa xanh. Con chim sẻ mới đến, đậu giật mình lá rụng…

    Tôi khuấy ly cà phê. Cà phê nổi sóng. Sóng trong ly mà cũng thấy dạt dào. Tôi ngừng tay để xem sóng làm sao? Trưa lẵng lặng. Một mình tôi lặng lẻ…

    Tôi nghĩ tới một con thuyền không bến ghé, bây giờ còn trôi giống như tảng băng? Tự dưng nghe lòng lạnh ngàn năm. Hai chữ Thiên Thu muốn nhòe nước mắt…Trưa Thứ Bảy, tháng Năm, trời Cali trong vắt, mây bềnh bồng như ai bồng ai bay…

Mơ Hồ Trăng Nay Muôn Năm Xưa  


    Mơ hồ trăng soi khung sân vuông. Trăng bơi trong ao hoa sen tròn. Trăng là trời đất mơ hồ thấy như Mẹ lâm bồn sinh đứa con.

    Trời đất từ xưa được hiểu là Vuông Tròn bao bọc cõi người ta. Tình Cha nghĩa Mẹ như Sông Núi. Sông núi đâu rồi? Trăng xót xa!

    Mơ hồ trăng bay theo mây bay. Mặt sân vuông vức tôi vòng tay, trăng nằm trong ngực tôi trăng đập, trăng của tôi và tất cả ai!

    Mơ hồ trăng bơi trong ao sen, nước xanh óng ánh ánh trăng huyền. Trăng tròn, trăng khuyết bao nhiêu thuở, tình nghĩa vuông tròn không ai quên!

    Mơ hồ trăng ơi trong tim tôi. Tuổi thơ tôi rộn tiếng trăng cười. Tuổi làm trai đứng trên đầu núi, tôi tưởng mình sống cho trăng trôi…

    Từ rất lâu rồi trăng nhớ tưởng, bốn bề vách lạnh bão bùng mưa. Trăng trong lòng vẫn trăng thao thức. Thấy lại đêm này trăng vẫn xưa…

    Phải chi tôi hóa ra hoa cỏ tôi quyện lòng tôi tơ sương khuya, thấy ai bất chợt trên đường cũ rồi khuất hành lang cái bóng về…

    Trăng ơi nước mắt tôi từng giọt là mỗi hoa sen một cánh tàn, là mỗi nhánh sông nằm ngửa mặt cho từng ngọn núi ngã nằm ngang!

Tỉnh Một Cơn Mơ  


    Con kéc mồ côi đã chết rồi? Tôi buồn, tôi nghĩ thế, chao ôi. Cây đang đơm trái, mùa sang Hạ, con kéc không về chơi với tôi!

    Con kéc nhớ chi ngày-của-Mẹ! Rừng sâu xa thẳm nó làm sao? Gục đầu vào cánh che mưa gió? Mặc kệ đường xa lau lách lau…

    Hôm nay, ngày Mẹ, Mother’s Day. Con kéc mồ côi…cứ ngủ say? Nó chết, xác nằm trên mặt đất…hồn thì muôn thuở ở trong mây?

    Nghĩ con kéc chết, lòng tôi muốn, mình bỏ Thơ đi, bỏ cõi đời. Mình hóa làm chim về cõi mộng, bao nhiêu nước mắt hóa sương rơi…

    Và ai có hỏi tôi đâu vắng chắc cũng buồn hiu chút xót xa …Rồi tất cả như tờ giấy trắng làm con diều giấy thả chiều qua!

    “Em ơi nhẹ cuốn bức rèm tơ, nhìn cuối chân mây khói tỏa mờ…” (*) có thấy bụi hồng trên lối gió, nói giùm cho Chị tỉnh cơn mơ…

(*) Thơ Thanh Tịnh

Tân Mỹ Cảm  


Người ta làm thơ Tân Hình Thức, tôi làm thơ Tân Mỹ Cảm
Dở hay Hay thì đó cũng là Thơ. Chữ Thơ này tôi viết chữ Hoa.
    Em cứ nói. Nói gì đi cứ nói
    Anh nghe mà! Em cứ nói đi em!

    Gió cứ gió. Gió làm nghiêng cây rạp cỏ
    Tôi che tay. Tôi xấu hỗ làm người.

    Lá cứ rụng. Rụng đi hỡi lá
    Chuyện tử sinh đâu chỉ của con người?

    Những con quạ chiều đậu trên dây điện
    Tôi đậu trong lòng em dây lưu luyến vô hình.

    Bạn tôi hỏi: Mày uống gì tao gọi
    Một chai bia. Đây là quán cà phê!

    Bạn tôi cười phô hàm răng đã khuyết
    Chuyện không có gì mà cũng mất…thời gian!

    *

    Mỗi buổi chiều trôi qua
    Mỗi buổi tối trăng tà…


    Ngày đã hết. Và từng ngày đã chết
    Không ai đưa đám ma cuốn lịch năm rồi

    Hết một năm, mừng năm mới, vui chơi
    Cây nhang thắp dành nhớ người dưới mộ!

    Tôi làm người và tôi xấu hỗ
    Làm cho em thất vọng. Làm thinh.



© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 22.05.2011.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com