Gió Chiều 19 tháng 3, 2011  


    Hôm nay, không có mưa, mà gió. Gió có cơn phía Bắc thổi về. Gió có cơn phía Nam thổi đi. Nhưng sợ nhất gió Tây thổi lại. Chỉ êm đềm là gió từ Đông!

    Gió bốn phương. Gió xoáy có vòng. Chiếc lá rụng quay như chong chóng. Người như lá chắc không nhìn thấy bóng, chỉ thấy mình như chiếc lá bay…

    Cũng hôm nay, tôi thấy em gầy. Em xanh mướt như tàu lá chuối. Tóc của em vẫn là như suối, suối khô ran vì gió lạnh lùng…

    Cũng hôm nay, tôi thấy em buồn. Em mệt mỏi vì lao tâm lao lực. Trước mặt tôi em không thể khóc, nhưng quay lưng…em cầm khăn lau!

    Em em à, em khổ biết bao! Tôi chia sớt chỉ là bàn tay nắm. Tôi nói gì khéo mà em giận. Mình chia tay và mình bơ vơ!

    Gió, ôi chào! Gió chẳng là thơ! Tôi làm được bài thơ này, ngộ! Xưa đến nay ai làm thơ nhờ gió? Tôi làm thơ…vì gió thổi về em!

    Em em à, em có buồn thêm khi tôi để em đi…lau nước mắt? Em mà biết rằng tôi cũng khóc, mình làm sao, có tạ ơn Trời?

    Ôi ông Trời bày chi có đôi mà chia tay mỗi người một ngã? Ôi gió bay, bay kìa chiếc lá, gió bay kìa, em, suối tóc khô ran…

Vang Bóng Một Thời  


    Hình như tới một tuổi nào người ta quên mất thuở giàu thuở sang. Người ta ngồi đó xếp hàng, đưa hai tay nhận bánh vàng, bánh đen. Người ta không bon, không chen. Có con ruồi đậu không thèm đuổi đi…Buổi mai, gió lặng, mây chì, thương sao tóc bạc rơi thì cứ rơi…

    Hình như tới lúc cuối đời, người ta thường ngó lên trời. Trời cao. Người ta không nói tiếng nào cũng không đáp lại ai chào người ta. Con mèo, con chó đi qua cũng như con bướm vườn hoa cứ vờn. Không ai bày tỏ giận hờn dẫu cái áo ấm đã sờn trên vai. Không ai cười mỉm mĩa mai một người vừa ngủ giấc dài Thiên Thu…

    Hình như người ta ở đâu không cần phải biết trước sau ngôi nhà. Sáng, ra ngồi đó hàng ba, đón tia nắng mới chan hòa hành lang. Một thời nào cái bóng vang chỉ còn chuông đổ từng tràng hoàng hôn. Mưa bay có lạnh, có buồn, nhăn nheo một chút mặt giường, chẳng sao!

    Hình như hai chữ Tự Hào người ta đã ném nó vào hư vô? Tối, người ta ngủ không mơ; ngày, người ta thức không chờ chiêm bao…

    Một hôm tôi đứng ngoài rào, tự dưng hai giọt lệ trào, tự dưng! Mai kia chân mõi tôi dừng, vào đây sáng sáng ngửa lòng tay ra? Cảm ơn Mẹ cảm ơn Cha, cảm ơn…tôi có tuổi già hồn nhiên!

Củ Khoai Lang Dương Ngọc  


    Tôi thích dạo chơi nghĩa trang, nơi tôi có nhiều bè bạn. Nơi tôi có những buổi sáng khóc mờ con mắt tới trưa. Nơi tôi có những bài thơ đốt thay cho nhang cho khói. Chao ôi nghĩa trang tôi nói “em ơi ráng đợi anh nha!”. Chao ôi nghĩa trang bao xa mà sao ít người thăm viếng? Mai tôi, nằm đây, chết điếng, đợi bè đợi bạn, ai thăm? Tôi nghĩ chi mà xa xăm, thế gian biết bao đuờng rẽ, dương gian dù còn nắng hé, người ta còn vui, còn chơi…

    Chỉ tôi, một kẻ lạ đời, thường ra nghĩa trang…đi mõi, đi giữa lũ người không nói chỉ đong đưa cỏ thay lời…Nhiều khi tôi xếp chân ngồi, bật cười (cũng không ra tiếng). Tôi giống người ghiền á phiện nhìn mây tơ tưởng khói bay…Nghĩa trang lớp lớp cỏ dày, gió nhẹ giữa ngày đứng sững, tôi bứt đi vài ba cọng nghe lòng mình như hao hao…Nghe lòng mình thật thế sao? Em cười cho anh nghe với. Cho tháng cho ngày em đợi anh về như con bướm kia…

    Em ơi anh nói anh về với em hay là Non Nước với con đò xuôi hay ngược trên đường đi đó Thời Gian!

    Nghĩ tới một ngày nghĩa trang, thẳng lưng và tôi nằm ngửa, mặt trời mặt trăng soi mộ soi lòng tôi mấy biển khơi. Em ơi em ơi em ơi cho anh củ khoai Dương Ngọc, cho anh một lần em khóc bên bờ Dương Thế mình xa…



© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 24.03.2011.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com