Bài Thơ Cho Con Mèo  


    Những đám mây bay qua giống lụa là ai trải. Mồng Bốn Tết, bên phải tay tôi là chậu hoa – hoa cúc vàng kiêu sa, hoa cúc vàng thơm ngát; bên tay trái tôi nhạc mừng mùa Xuân vang vang…

    Tết năm nay rộn ràng vì con Mèo làm Chủ? Tết năm nay có đủ cho Tình Yêu Nước Non? Tôi hỏi người tôi thương, người tôi thương nói “Đủ”!

    Quả tôi không thể giấu với bạn là tôi Vui. Con Mèo không biết cười nhưng nó “meo” vui lắm! Nuớc Non tôi tươi thắm nhờ cỏ nhờ gấm hoa, dân tôi từ xưa xa Chủ Quyền luôn luôn có! Nước Non tôi dù nhỏ nhưng rất lớn cái tình: bình định xong Minh, Thanh, thả quân thù về hết, tha Tôn Sĩ Nghị chết để nó lết về Tàu.

    Tết nước tôi đẹp sao! Tết Con Mèo rực rỡ! Tàu gọi Tết Con Thỏ, đó là chuyện của Tàu! Tàu là lũ tào lao, nó thế nào kệ nó. Thỏ ở hang ở hố, Mèo thì sống thung thăng…

    Nước ta là nước Nam với biển, rừng vô tận. Kìa những đám mây trắng bay không hết nước tôi, đó, áo lụa ai phơi? Đó, mặt người hoa nở!

    Ôi mùa Xuân hớn hở, tôi ôm hôn con Mèo! Em, người tôi thương yêu, ôm con Mèo hôn với…

    Tôi ngồi yên tôi đợi để hôn tiếp người yêu!

Trần Vấn Lệ

Tứ Tuyệt Của Lệ  


    Tôi ngồi như thế, sáng mồng Hai. Nắng chói chang soi bóng đổ dài. Tôi thấy bóng tôi và bóng núi ngã nằm trên cỏ, nắng ban mai…

    Bài thơ Tứ Tuyệt tôi làm vậy chắc đã…hơn xưa Giả Đảo rồi? Ông chỉ hai câu mà vuốt lệ, ba năm sông nước một đời trôi!

    Nhiều khi tôi nhập vào thơ cũ để thấy lòng mình có mới không. Mới chứ! Mới như là nắng mới trải dài trên cỏ một nền nhung!

    Mồng Hai! Còn Tết hay không còn? Em mãi là em, dấu ấn son! Em mãi là em, Mồng Một Tết, triệu con tim đập một Yêu Thương!

    *

    Tôi ngồi như thế, nghĩ xa xăm. Buổi sáng. Bình minh. Tưởng tối Rằm. Cũng tưởng bên kia từng ngọn núi, Quê Hương đau đớn mấy ngàn năm…

    Có bài Tứ Tuyệt nào hay nhất mà chẳng Tình Yêu người hỡi người? Dẫu nói con trâu đang gậm cỏ, dẫu là con vạc mới bay thôi…

    Sáng nay tôi nhớ em, tôi nhớ, nhớ áo dài bay Đà Lạt sương, nhớ những con đường không đại lộ dẫn người đi lạc tới muôn phương!

    Sáng nay, có lẽ tôi nhìn núi nhớ lại thời mình một chiến binh, tối Tết nằm ôm cây súng ngủ, sáng Mồng Hai dậy, thấy Bình Minh!

    Em ơi có những lần mơ mộng, tôi nói gì như đang nói mê? Mai mốt rồi tôi không sống nữa, đường Xuân ai nhỉ đón em về?

Hello Cathy  


    Sáng nay đẹp quá! Nắng vàng tươi!
    Lan. Cúc. Đào. Mai. Nở hết rồi…
    Ra phố, Mỹ, Ta, chào thật ngọt
    Vào nhà, Con, Cháu, nói hay cười?
    Mở tờ giấy lụa, ngồi khai bút
    Động mối từ tâm, ý quyện lời:
    Non Nước Bình Yên, Dân Thịnh Vượng
    Đừng như Năm Ngoái Bóng Mây Trôi!


    *

    Sáng nay đẹp quá!
    Mừng Năm Mới!
    Mỗi một ngày mong một chút Vui!



© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 07.02.2011.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com