LÊ HÂN

Rụng Gốc Cội Nguồn


    tôi là dân Quảng Nam chính cống
    gốc Hội An, thành phố phồn hoa
    đã tập bò giữa hàng tạp hoá
    giữa nụ cười tiếng nói mẹ cha

    bốn tháng tuổi, tôi rời phố xá
    lên Tiên Châu sống giáp trời xanh
    rừng với núi trở thành rào giậu
    giữ nóc tình vách đất mái tranh

    tôi lớn theo cây chè cây quế
    tôi khôn cùng con sáo con nhồng
    mặt hớn hở đội mây trên tóc
    lòng reo vui cùng suối nước trong

    tôi có đám bạn hiền đông lắm
    những chồn hương, rắn mối, sóc nâu
    cà cưởng, chìa vôi, cùng chất quạch
    với rắn rồng, đĩa, vắt, kiến, sâu...

    tôi mộng có ngày thân với cọp
    với con beo, con nhím, heo rừng...
    những đá tảng là nơi vẫn đứng
    những sườn đồi là chỗ dựa lưng

    đời thư thả dẫn tôi từng bước
    miếu lẫn đình nguệch ngoạc vết than
    tôi đã vẽ dù chưa biết chữ
    nhưng hình chim ảnh bướm đàng hoàng

    bỗng bữa nọ có người đến cõng
    tôi đi đâu một mạch mấy ngày
    khi dừng lại, hiểu ra Liêm Lạc
    quê nội mừng cậu cháu thơ ngây

    khỏi phải khoe quê tôi đẹp lắm
    nhà ngói cha rộng lớn dềnh dàng
    không làm nông nhưng dòng điền chủ
    cha tôi từng là một ông quan

    tôi thích nhất hồ cau trước ngõ
    giáp hàng tre xanh ngát quanh năm
    đàn chột-dột đu đưa đánh võng
    hương cau thơm thấm tới chiếu nằm

    tôi đã thấy cái lờ cái đó
    cái thúng chai cái vại cái nong
    theo chân mẹ tôi đi giữ lúa
    mùa gặt bay hương rạ thơm đồng

    xâu châu chấu mẹ đưa vơi mãi
    con từng con tôi thả cho bay
    đâu nở nướng bạn hiền như vậy
    chúng vô tư như lũ bù rầy

    tôi bỗng đã đầu đàn bọn trẻ
    đám chăn trâu, giữ vịt, vớt bèo
    chúng tôi có thân tình ruột thịt
    lệnh tôi ra răm rắp tuân theo

    nhờ có chúng tôi xây hồ lớn
    nuôi cá rô, cá diếc, lia thia
    tôi hơi ghét cá tràu bậm trợn
    nhưng vẫn nuôi cả đám dưới đià

    cho sống với cá trê cá nhét
    cùng cả đàn cá nghạnh và lươn
    khuya thức giấc nghe vùng cũng thú
    đêm trôi thơm tiếng gió quanh vườn

    nhớ da diết những chiều mưa tới
    nước đầy sân bong bóng nở hoa
    ở truồng chạy dang tay bắt nước
    ngộ vô cùng, trái ớt dính da

    đang vui vậy bỗng ra Đà Nẵng
    làm học trò tiểu học trường Nam
    ôm lưng anh ngày ngày đến lớp
    tôi lớn khôn chừng rất vội vàng

    bè bạn mới tăng theo số tuổi
    nữ lẫn nam có nghịch có ngoan
    viết lá tre chuyển qua pilot
    ngày theo ngày thơm ngát từng trang

    chuyện dễ hiểu không cần nhắc lại
    mỗi chúng ta đã trải qua rồi
    thời tiểu học rồi thời trung học
    đất quê nhà dưỡng dục nên tôi

    lên đại học tôi xa tổ quốc
    đứng dưới cờ khi áo mũ nên thân
    tôi không khóc, lạ chưa nước mắt
    cứ lưng tròng dáng ngó bâng khuâng

    giờ tôi vẫn là dân xứ Quảng
    gốc Hội An, dấu ấn da vàng
    dù vẫn xa ngàn trùng tổ quốc
    muôn đời tôi vẫn người Việt Nam






© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả do Hà Khánh Quân chuyển từ Hoa Kỳ ngày 08.08.2010.
. Tải đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn newvietart.com.