Ta Nhớ Người Xa Cách Núi Sông
thi phẩm của Trần Vấn Lệ




Nước Trong Hay Nước Đục  


    Tôi ngồi ngó nắng ngó mưa, cũng hay! Trời đất hai bờ u minh! Tôi ngồi im lặng. Lặng thinh. Cũng hay! Trời có bất bình gì ai? Nắng bên kia, vệ đường dài, xe bon bon chạy, chạy hoài đường xa. Bên nay, mưa giọt mái nhà, con chim lẻ bạn bay là đà bay…

    Tôi ngồi ngó mãi ngọn cây, những tia nhánh tỏa phương này phương nao. Mưa thầm thì tận trên cao bỗng dưng giận dỗi lăn cào mặt tôi. Nghĩ thương không biết bao người, gặp nhau mới đó chào rồi chia tay! Đường trời, đường đất, đường mây; đường trong tâm tưởng nào ai đi cùng?

    Nắng bên sông, nắng rất hồng, mưa bên sông đục một dòng nước trôi. Nắng mưa không gắn thì rời, thì đây với đó mình vời vợi xa…Bỗng dưng tôi lạnh như là, quên ai cho nước mắt hòa với mưa. Biết ngày bên đó là trưa, bên nay mới xế, chỉ vừa so le…

    Buồn ơi, nói nhỏ, ai dè, ruột đau mấy khúc, tay đè tim đau. Theo người, một dạo đi mau, gặp người đứng lại, chưa chào, cố quên…

    Nắng mưa, tôi ngó, nhãn tiền, U minh hai chữ, tôi khuyên nhủ mình: Trời cho dẫu một chút tình, không êm ấm chớ đoạn đành phụ ai…Ờ lòng tôi vậy, không phai, lòng em có bạc chỉ ngày tháng thôi! Em, kìa, con nước đang trôi. Nước trong, nước đục…tại trời nắng mưa!

Lê Nhiên Hạo

Cổ Tích  


    Ước chi có bạn ngồi kề, rượu tôi vừa rót bưng chia hai phần: phần tôi, một nửa ly lưng, phần bạn, một nửa cũng bằng phần tôi! Nói chơi, như vậy, rồi cười, cái ly sóng sánh rượu mời ai đây? Bạn không về nữa chốn này, nghĩa trang vẫn lạnh đêm ngày âm dương…

    Bạn xa. Xa tựa nỗi buồn. Thước mô đo được đầu nguồn cuối sông? Tại sao Phật nói Có, Không? Tại sao mình sống một lòng “ước chi”? Bốn mươi năm trước, Xuân Thì, nửa Thế Kỷ tiếp, ai thì với ai? Sống, đôi khi chửi “Cha Mày”, chết, Thiên Thu đợi một ngày…ngẩn ngơ!

    Bạn thân thiết mấy, không thờ, không nhang khói, mặc tờ mờ trăng sao. Nhớ, thì nước mắt cứ lau; quên thì chẳng tiếng mày tao ngậm ngùi! Hỡi ơi tro bụi cát vùi, tấm thân bảy thước bên trời gió mưa. Súng cầm tay chửa kịp đưa, một Non Nước đó bây giờ…cũng xong! Ước chi có bạn ngồi cùng, lái xe tôi chạy một vòng tha hương. Quê người thoáng gió cũng thơm, quê mình trái khế ngọt còn hay rơi?

    Bạn ơi tôi nhớ bạn hoài, bưng hai con mắt nhớ người hai con…Một mai hai mắt tôi mòn, nghĩa trang người bật dậy buồn hay vui?

Trần Trung Tá

Thuyền Ai Trôi Trong Mây  


    Em mặc áo lụa vàng em xinh, xinh chi lạ! Em mặc xanh lá mạ, em là đồng lúa non! Ôi em, em Quê Hương những con đường hoa bướm. Ôi em, em bước gượm cho đá sỏi reo vui. Có một lúc trong đời, anh thấy mình hạt bụi bám theo em mòn mõi đi về tới Bồng Lai.

    Ôi đó là Tương Lai.

    Ôi đây là Hiện Tại.

    Tất cả đều không phải. Anh đã mơ, đã mơ. Như thuở đứng dưới cờ, anh nghĩ ngày Tổ Quốc có những giọt nước mắt của cô bé nữ sinh choàng vòng hoa cho anh. Chuyện đó đôi lần có, tấm hình xưa nhắc nhớ, mà xa xôi, xa xăm…

    Tổ Quốc là mùa Xuân chỉ thấy gần trong mộng. Tại sao trong đời sống, chúng ta, đều, bơ vơ?

    Tôi hỏi ai bây giờ? Áo em vàng gió thổi. Ba chìm, năm, bảy nổi, mình đang đâu, hả em? Em mặc áo hoa sim chắc lòng anh đã tím? Mà, màu vàng,kỷ niệm, bao giờ, hay kiếp sau?

    Trong một giấc chiêm bao, tôi thầm thì. Ứa lệ. Quê Hương ôi trời bể, lòng tôi chiều khói sương…Nhật mộ, không dễ thường có một lời giải nghĩa; yên ba, kìa, tứ phía, thuyền ai trôi trong mây?

Trần Trung Tá



© Tác giả giữ bản quyền.
.Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 13.11.2010.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com